Chương 7.1

Mùa thu đã về, cái khô nóng của mùa hè không còn nữa. Gió đêm mang theo chút mát lành, thổi tới mặt thậm chí còn hơi se lạnh. Trên núi, nhiệt độ lại càng thấp, khí lạnh len lỏi khắp nơi.

Ánh đèn đường đua sáng rực, phủ khắp con đường. Vài chiếc xe máy gầm rú lao vun vυ"t, hơi nóng phả ra xé toang sự tĩnh lặng nơi đây.

Người chạy dẫn đầu là Khỉ Ốm, tiếp theo là tay đua mặc đồ đỏ, sau đó đến Khâu Tân Viễn, cuối cùng là hai người còn lại.

Từ sau khi lấy bằng lái, Khâu Tân Viễn đã bỏ hẳn việc đua mô tô, ngày nào cũng bận rộn đến mức quay cuồng, giờ mới cậu được một lần thoải mái. Mỗi luồng gió lướt qua người như có móc câu cuốn trôi từng lớp gánh nặng trên vai.

Tiếng động cơ ù ù vọng vào tai qua lớp mũ bảo hiểm không rõ của chính cậu hay của chiếc xe bên cạnh đang cố vượt.

Một khúc cua lớn hiện ra phía trước, đây là thời cơ vàng để bứt phá.

Khâu Tân Viễn cúi thấp người, mắt dán chặt về phía trước, mồ hôi lăn xuống hai bên thái dương cũng không hay.

Thiếu gia mặc đồ đỏ lộ sơ hở. Cậu lập tức tăng tốc vượt qua. Đối phương bàng hoàng giây lát rồi vội đuổi theo, nhưng mà đường đã bị Khâu Tân Viễn chặn cứng, không để cho hắn cơ hội vượt qua. Ở khúc cua, nếu cứ liều tăng tốc chắc chắn sẽ xảy ra sự cố, thiếu gia kia không dám đem mạng ra đánh cược. Nhìn bóng áo trắng phía trước, mắt anh ta đầy vẻ hoảng hốt: [Đường đua nguy hiểm thế này, cậu ta không sợ chết sao?]

Chỉ còn lại người dẫn đầu.

Khâu Tân Viễn tập trung toàn bộ tinh thần vào đường đua trước mặt. Mọi phiền muộn thường ngày đều tan biến, chỉ còn một ý nghĩ: [Phải vượt qua. Phải thắng.]

Khoảng cách giữa các xe nhanh chóng thu hẹp, gần như sát vào nhau. Máy bay không người lái bay dọc đường truyền hình trực tiếp lên màn hình.

Những người còn lại trên núi chứng kiến cảnh Khâu Tân Viễn bứt phá đều im lặng. Họ khó tin một Omega lại có can đảm để vượt ở khúc cua đó.

Một thiếu gia nuốt khan, lắp bắp: “Đây… đây thật sự là Omega sao?”

Bùi Tỉnh ban đầu chẳng kỳ vọng cậu sẽ thắng, chỉ là anh cảm thấy cậu thích chiếc xe này nên cho mượn, một phần cũng là để cậu giải tỏa áp lực. Ngay hôm qua, khi gặp Khâu Tân Viễn, anh đã nhận ra cậu tự đè gánh nặng lên mình quá lớn, nếu để lâu sẽ hại cả thể chất lẫn tinh thần.

Dù không hẳn tốt bụng nhưng việc cho cậu ra đua vốn là ngoài dự kiến của anh, vậy mà không ngờ lại nhận được một bất ngờ thú vị.

Màn hình trước mặt Bùi Tỉnh hiển thị cuộc rượt đuổi gay cấn. Lần đầu tiên, nụ cười thường ngày nhàn nhạt của anh trở nên thật sự hứng khởi: “Không ngờ được.”

Cậu ấy ngầu thật.

Lại thêm một khúc cua, cũng là khúc cua cuối cùng.

Khâu Tân Viễn dồn toàn bộ sự tập trung, đôi mắt như cỗ máy tính toán chính xác, không bỏ sót chi tiết nào.

Nhưng Khỉ Ốm cũng không dễ đối phó. Từ đầu hắn đã luôn cảnh giác người phía sau. Dù Khâu Tân Viễn có lợi hại nhưng đã lâu không chạm vào tay lái, chạy đến giờ đã gần chạm ngưỡng chịu đựng.

Ra khỏi khúc cua, cậu vẫn ở vị trí thứ hai.

Khỉ Ốm vừa suýt bị vượt mặt, trong lòng hắn vẫn còn sợ, càng không dám lơ là.

Vạch đích ngày càng gần, bóng áo trắng vẫn bám ngay sau.

Chạy đã lâu, sức người cũng có hạn. Sự tập trung kéo dài khiến ai rồi cũng có khoảnh khắc sơ hở.

Ngay trước khi cán đích, Khâu Tân Viễn đã chờ được thời khắc ấy.

Không do dự, cậu tăng ga đến mức gần tối đa, cả người như viên đạn lao đi, chỉ nhắm thẳng vào đích.

Trong ánh sáng, chiếc xe xanh đậm trông gần như màu đen nhưng người ngồi trên lại nổi bật khác thường.

Thấy vạch đích trước mặt, Khỉ Ốm chắc mẩm chiến thắng đã nằm trong tay. Nhưng chưa kịp nở nụ cười, từ phía trong, một chiếc mô tô bất ngờ bứt phá vượt lên.

Bên trong đường đua có hàng rào chỉ rộng hơn một mét, vậy mà đối phương dám vượt qua từ đó, toàn thân gần như áp sát hàng rào.

Trên đường, bóng áo trắng tựa sao băng xé toang màn đêm. Chỉ thoáng qua nhưng đủ khiến mọi ánh mắt bị hút chặt.

Người về nhất là cậu, Khâu Tân Viễn.

Kỹ thuật của cậu có thể không bằng những người khác nhưng sự liều lĩnh và cuồng nhiệt lại vượt xa. Chính điều đó đã đem về cho cậu vương miện chiến thắng.