Chương 6.3

Ghế sau cao hơn nên không an toàn bằng phía trước. Khâu Tân Viễn do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa tay ôm lấy eo của Alpha. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức dù đã đội mũ bảo hiểm, cậu vẫn như ngửi thấy mùi hương nhẹ từ tuyến thể sau gáy đối phương.

Mùi tuyết tùng thoang thoảng.

Tiếng động cơ gầm rú vang lên, Bùi Tỉnh chở người rời khỏi căn hộ chạy trên con đường lên núi. Đây là đường công cộng nên không thể chạy quá nhanh nhưng Khâu Tân Viễn vẫn cảm thấy tim đập mỗi lúc một mạnh.

Trên núi, đám người Khỉ Gầy đã đợi một lúc. Có người mất kiên nhẫn định gọi điện thì nghe thấy tiếng mô tô từ xa vọng lại.

Khỉ Gầy mặc đồ đua màu xanh lam, đứng lên nhìn về phía đó, nhanh chóng nhận ra chiếc mô tô đắt tiền, vội ngăn người kia lại: "Đừng gọi nữa, Bùi thiếu đến rồi."

Hắn ta nheo mắt, rất nhanh phát hiện người ngồi sau là một người mặc đồ trắng, lập tức cười: "Đem cả tình nhân đến nữa kìa."

Xe đua với đàn ông là vợ hai, huống chi là chiếc xe này, ngày trước ngay cả bạn thân Bùi Tỉnh cũng không cho chạm. Giờ lại để Khâu Tân Viễn ngồi lên, đủ thấy cậu ấy có vị trí thế nào.

Tiếng động cơ dừng lại, Bùi Tỉnh buông tay lái, vỗ nhẹ lên đùi Khâu Tân Viễn ra hiệu xuống xe.

Đây là chỗ ăn chơi quen thuộc của đám công tử nhà giàu, cơ sở vật chất đều được đầu tư kỹ lưỡng, đường đua sáng trưng.

Một người cười nói: "Bùi thiếu, cuối cùng cậu cũng tới rồi. Như cũ nhé, xuất phát từ đây, ai thắng nhiều nhất là nhất, ai thua thì bao cơm, được chứ?"

Bùi Tỉnh tháo mũ bảo hiểm đi đến bên cạnh Khâu Tân Viễn. Tóc anh hơi rối nhưng ánh mắt lại sáng ngời: "Được thôi."

Khỉ Gầy bước ra, cười lớn: "Thích nhất là kiểu sảng khoái của Bùi thiếu."

Rồi quay về phía những người còn lại: "Vẫn luật cũ nhé, ai có ý kiến không?"

Người mặc đồ đỏ lắc đầu: "Không có."

Những người khác cũng đồng ý.

Mười người chia thành hai lượt, Khỉ Gầy hỏi: "Ván đầu năm người. Tôi tham gia. Ai nữa?"

Một người bước lên: "Tôi."

Người mặc đồ đỏ lùi lại: "Để tôi lượt sau, khởi động tí đã."

Chỉ còn một suất, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Bùi Tỉnh. Nhưng anh lại nhìn sang Khâu Tân Viễn, tay đặt lên vai cậu, ngón trỏ chỉ về phía mô tô: "Biết lái không?"

Hai năm trước, cuộc sống Khâu Tân Viễn khấm khá hơn, vì đam mê nên đã thi lấy bằng lái.

"Biết." Cậu đáp.

Bùi Tỉnh cười, ném chìa khóa cho cậu rồi khoanh tay lại, hơi nhướng cằm: "Ván này, cậu đua đi. Lấy hạng nhất về cho tôi."

Chìa khóa lạnh nhưng lòng bàn tay Khâu Tân Viễn lại nóng rực. Chiếc xe này với cậu là vật xa xỉ, nếu lỡ xảy ra chuyện...

Bùi Tỉnh như nhìn thấu tâm tư cậu, nói nhỏ: "Cứ lo thắng là được, đừng nghĩ gì khác."

Mọi người xung quanh đều kinh ngạc. Không ngờ Bùi Tỉnh lại giao xe cho Omega này. Ánh mắt nhìn Khâu Tân Viễn thay đổi rõ rệt, không còn coi thường như trước.

Khỉ Gầy trêu: "Bùi thiếu, cậu để một Omega đua với tụi tôi thật à? Tụi tôi không nhường đâu đấy!"

Ba người kia cũng phụ họa.

Bùi Tỉnh bật cười, giọng lười biếng nhưng đầy tự tin:

"Không sao, các cậu cứ dốc hết sức. Thua thì tôi đua lại."

Rồi anh nhìn sang Khâu Tân Viễn, giọng chắc nịch: "Nhưng tôi tin cậu ấy nhất định thắng."

Trong tiểu thuyết, nhân vật chính thì kiểu gì cũng thắng, đây là lý do khiến Bùi Tỉnh tự tin như vậy.

Khâu Tân Viễn không biết điều đó. Khi đội mũ bảo hiểm lên, cậu siết chặt chìa khóa, ánh mắt phức tạp nhìn Alpha, rồi lại cụp mi.

Cậu không phải trẻ con, chỉ vì một chút ngọt ngào là quên sạch tổn thương. Đã làm cậu đau thì đừng mong dễ dàng xóa bỏ.

Tiếng động cơ vang như sấm. Năm chiếc xe sau vạch xuất phát lao đi như tên bắn. Gió đêm lạnh cắt da, adrenaline dâng trào, đây là cảm giác Khâu Tân Viễn chưa từng có.

Lúc này, trong mắt cậu chỉ còn bốn chiếc xe khác. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ, nhất định phải thắng.

Không vì Bùi Tỉnh mà vì chính mình.