Chương 6.2

Điện thoại của Bùi Yên rung lên, cô liếc nhìn màn hình, sắc mặt dịu đi đôi chút, sau đó cất máy rồi bước đến văn phòng của Bùi Thiên Giới.

Bùi Thiên Giới đang ký văn kiện, nghe tiếng mở cửa liền nhìn sang. Chỉ một ánh mắt đã đoán ra: "Tiểu Tỉnh lại về rồi à?"

Bùi Yên ngồi xuống sofa, day sống mũi, bất đắc dĩ gật đầu: "Vâng."

Ông cũng không còn cách nào với đứa con trai này, càng quản càng phản tác dụng. Ông đặt bút xuống, thở dài: "Nó không muốn tiếp quản thì cứ để mặc nó."

Bùi Yên lắc đầu: "Không phải con cố ép, chỉ là nó cứ giao du với mấy người đó."

Nói tới đây, cô cau mày: "Không hiểu nó nghĩ gì trong đầu nữa."

Im lặng một lúc, Bùi Thiên Giới nhớ tới lời Lâm Bác Dịch kể: "Cha nghe Tiểu Lâm nói, Tiểu Tỉnh tìm cậu ta hỏi thông tin về Quý Ước Lược, nó muốn cái đó để làm gì?"

Cô lắc đầu: "Con hỏi rồi, nó không nói."

Chủ đề khiến người ta bực bội, hai cha con đồng lòng lảng sang chuyện khác, không khí mới dần dịu đi.

Sau khi bước ra khỏi cổng lớn, sắc mặt Bùi Tỉnh đã trở lại bình thản như thường. Những lời vừa rồi đối với anh chẳng có bao nhiêu tác động, thậm chí không đáng để giận. Anh nổi giận chỉ là vì không muốn khiến người khác nghi ngờ.

Bên trong đã có nội gián, chắc chắn đang theo dõi nhất cử nhất động của nhà họ Bùi. Nếu anh biểu hiện khác lạ, rất dễ khiến đối phương chú ý. Hiện tại anh đang ở thế bị động, nếu lại tự khiến mình lộ sơ hở, mọi chuyện sẽ càng thêm khó khăn.

Nghĩ vậy, anh lấy điện thoại ra mở định vị, đi về một hướng nhất định.

Muốn moi được thông tin, dựa vào Lâm Bác Dịch là cách dễ bị nghi ngờ nhất. Anh cần tìm người thật sự giỏi về mặt này.

Chẳng bao lâu sau, mặt trời đã khuất sau rặng núi, ráng chiều phủ kín bầu trời, ánh sáng nhạt nhòa như báo hiệu trời sắp tối.

Nhìn đồng hồ, thấy đã gần đến giờ, anh gọi cho tài xế, dặn đối phương đến đón.

Trên xe, anh vô tình lướt qua danh bạ, lúc này mới sực nhớ mình vẫn chưa có thông tin liên lạc của Khâu Tân Viễn.

Sau khi Bùi Tỉnh rời khỏi, Khâu Tân Viễn cũng ra ngoài một chuyến. Đến trưa ăn cơm xong mới về, cậu đứng yên trong phòng khách một lúc lâu rồi mới xoay người trở lại phòng ngủ để ngủ bù.

Cậu không muốn tối nay lại gục giữa núi.

Trước khi ngủ, cậu đã cài báo thức. Đến khi Bùi Tỉnh trở về thì người bên trong đã thay đồ xong, đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm điện thoại nhắn tin, sắc mặt căng thẳng, như gặp phải chuyện gì khó xử.

Nghe thấy tiếng động, cậu nhanh chóng cất điện thoại, không đổi sắc: "Đi thôi."

Ngủ một giấc, sắc mặt cậu đã khá hơn nhiều, không còn vẻ mệt mỏi chỉ cần đi hai bước là ngã như trước. Bùi Tỉnh có chút bất ngờ khi đối phương thực sự nghe lời như vậy.

Anh gật đầu: "Ừ, đi thôi."

Nguyên chủ có không ít xe, trong đó có một chiếc mô tô độ, chi phí bỏ vào không dưới vài triệu, toàn bộ phụ tùng đều là hàng cao cấp.

Bùi Tỉnh dẫn Khâu Tân Viễn đến gara, khi cậu nhìn thấy chiếc xe màu xanh đậm kia, ánh mắt lập tức bị hút chặt. Một lúc lâu sau mới dời mắt, rõ ràng là rất thích.

Biểu cảm của cậu rất kín, nếu không để ý kỹ sẽ tưởng cậu chẳng mấy hứng thú, như thể bị ép tới.

Bùi Tỉnh đi trước, thay bộ đồ đua màu đen, tay cầm mũ bảo hiểm, đứng tựa vào xe: "Thích không?"

Khâu Tân Viễn thay đồ còn nhanh hơn, bộ đồ trắng phản chiếu ánh sáng mờ trong gara. Cậu kìm nén ánh mắt đang muốn nhìn về phía chiếc mô tô, cụp mắt, đáp lạnh nhạt: "Không thích."

Miệng cứng, Bùi Tỉnh bật cười nhưng không vạch trần. Ở thế giới trước kia, anh cũng từng có một chiếc mô tô không thua gì chiếc này.

Đội mũ bảo hiểm, anh sải chân ngồi lên xe, hai tay nắm lấy tay lái, quay đầu nhìn về phía Omega đang đứng cạnh: "Lên xe."