Trợ lý Lâm gật đầu: “Vâng ạ.”
Nghe đến đây, một bên chân mày của Bùi Yên khẽ nhướng lên. Cô quay người bước về phía thang máy: “Nó đang ở tầng mấy?”
Dù là nữ nhưng Bùi Yên vẫn là một Alpha thực thụ. Dáng người cao hơn hẳn những nữ nhân viên thông thường, mặc bộ vest công sở cắt may tinh tế, mái tóc dài buộc gọn sau gáy, khẽ đung đưa theo từng bước chân vững chãi.
Lâm Bác Dịch theo sau, cung kính đáp: “Bùi nhị thiếu gia đang ở tầng 15.”
Lúc này, Bùi Tỉnh gần như đã đi hết một vòng qua các bộ phận quan trọng của công ty. Dạo lâu cũng hơi mệt, anh đang định tìm chỗ nghỉ ngơi một chút.
Chưa kịp rẽ thì thang máy mở ra, bốn mắt chạm nhau.
Bùi Tỉnh bước chân không dừng lại, mặt không biến sắc bước vào thang máy, chủ động chào trước: “Chị, chào buổi sáng.”
Thấy anh lên, Bùi Yên cũng không đi xuống nữa.
Ngay khi Bùi Tỉnh bước vào, Lâm Bác Dịch khẽ gọi một tiếng: “Bùi thiếu gia.”
Bùi Tỉnh liếc mắt liền nhận ra đây chính là trợ lý Lâm trong danh sách bạn bè WeChat của mình nên nhàn nhạt đáp lại.
Ánh mắt Bùi Yên đảo một vòng từ trên xuống dưới, nhìn thấy trán em trai đã lấm tấm mồ hôi. Giọng nói vang lên, không mấy hòa nhã: “Chị còn tưởng đời này em sẽ không bao giờ thèm bước chân vào đây nữa cơ đấy.”
Không gian thang máy kín bưng, hơi nóng bốc lên khiến pheromone Alpha tỏa ra rõ rệt. Alpha vốn bài xích lẫn nhau, dù là chị em ruột cũng chẳng dễ chịu hơn là bao.
Thế nhưng trên mặt Bùi Yên lại không hề có biểu cảm gì khác thường, ánh mắt lạnh lẽo vẫn hướng về phía cửa thang máy, hoàn toàn làm chủ tình huống.
Lâm Bác Dịch là Omega, pheromone Alpha tỏa ra nồng nặc khiến anh hơi khó chịu. Anh nhích lại gần phía Bùi Yên, lúc này mới thấy dễ thở hơn đôi chút.
Bùi Tỉnh dựa lưng vào vách thang máy, giọng điệu lười nhác: “Gần đây hơi rảnh rỗi nên qua xem thử thôi.”
Bùi Yên liếc mắt sang, tỏ rõ vẻ không hài lòng với điệu bộ này: “Đã đến xem rồi, sao không nhân tiện giúp một tay? Học hỏi chút gì đi, đừng có lêu lổng mãi.”
Thang máy rất nhanh đến tầng. Bùi Tỉnh là người bước ra trước, vừa đi vừa ném lại một câu: “Hết cách, em học không vào.”
Trước đây mỗi lần nguyên chủ đến công ty, đều bị Bùi Yên mắng cho một trận. Dần dần, "hắn" chẳng buồn tới nữa. Sau này, Bùi Yên cũng nhận ra vấn đề, hôm nay rõ ràng đã kiềm chế rất nhiều nhưng vẫn không nhịn được mà lại buông lời trách mắng.
Nhìn bóng lưng người phía trước, lòng cô hơi trầm xuống. Không muốn lại rơi vào cảnh cãi vã như trước nữa, chân mày càng chau lại.
Từ khi lớn lên, cậu em trai này ngày càng khó kiểm soát. Bất kể là cha Bùi, mẹ Bùi hay chính cô, lời của ai anh cũng không thèm để vào tai, sống hoàn toàn theo ý mình.
Người nhà cũng đành bất lực, mặc kệ anh như vậy.
Bùi Yên là Alpha, có đủ năng lực chống đỡ cả sản nghiệp nhà họ Bùi. Bùi Tỉnh không muốn tiếp quản cũng không sao, cô có thể lo được cho cả nhà, bao gồm cả anh.
Chính vì biết điều đó, đối phương lại càng buông thả bản thân hơn, không hề có chí tiến thủ. Bên cạnh toàn là đám bạn chẳng ra gì, ngày ngày dẫn anh chìm trong những cuộc vui vô nghĩa.
Bùi Tỉnh là kiểu người to gan lớn mật, lại được ông nội Bùi cưng chiều từ nhỏ, dường như chẳng có chuyện gì mà anh không dám làm.
Cô sợ một ngày nào đó anh sẽ gây ra chuyện hối hận không kịp, nên thường xuyên răn đe nhắc nhở. Nhưng nhắc mãi lại khiến đối phương sinh phản cảm, quan hệ giữa hai người ngày càng tệ.
Hiện tại, gần như đã rơi xuống điểm đóng băng.
Tác giả có lời muốn nói:
Bùi Tỉnh: Để tôi xem gia sản của mình ở thế giới này ra sao nào.
Khâu Tân Viễn mặt lạnh như tiền: Tối nay đua xe? Tôi không muốn đi. Tôi bị ép.
(Thực tế thì trong lòng cực kỳ mong chờ.)
Tác giả không hay viết tiểu kịch trường lắm, nếu không mượt thì mong mọi người thông cảm nha.
Vẫn sẽ tiếp tục gửi tim cho các bảo bối, moa moa.