Chương 1.2

Cơ thể Bùi Tỉnh như không còn nghe theo điều khiển, tay chân lạnh toát, toàn thân run rẩy không ngừng kể từ khi anh vừa ngồi dậy.

Anh đưa tay tháo miếng vải bịt mắt cho người đối diện trước.

Khâu Tân Viễn bị ánh sáng trong phòng chiếu thẳng vào mắt, nhất thời chói lòa, phải chớp mắt mấy lần mới dần thấy rõ gương mặt trước mặt mình. Vừa nhìn rõ, cậu liền trừng mắt nhìn anh, ánh mắt dữ tợn như thể muốn xé một mảnh thịt từ người đối diện.

Dĩ nhiên Bùi Tỉnh nhận ra ánh mắt đó. Anh bật cười, giọng mang theo chút giễu cợt: “Ê cậu, chuyện này không phải do tôi làm. Muốn ăn thịt ai thì cũng đừng chọn tôi.”

Thế nhưng, ánh mắt của người trên giường không hề dịu đi, thậm chí còn lộ vẻ khinh miệt, như đang thầm nói: [Đúng là thứ hèn nhát, dám làm mà không dám nhận.]

Bùi Tỉnh không tức giận. Anh cúi xuống cởi dây trói trên tay cho đối phương. Đôi tay anh run đến lợi hại, loay hoay một lúc mới tháo được.

Vừa được tự do, Khâu Tân Viễn lập tức lùi về phía sau, cứ thế co người lại mãi cho tới khi sát vào góc tường mới dừng lại. Hai má cậu đỏ bừng, hơi thở dồn dập không ngớt.

Cậu giật mạnh miếng vải trong miệng ra, ánh mắt căng thẳng, cất giọng khàn khàn cảnh báo: “Đừng lại gần!”

Thấy vậy, Bùi Tỉnh cũng không bước thêm nữa, nhún vai nói: “Được rồi, vậy cậu tự tháo đi. Tôi sẽ gọi bác sĩ.”

Mùi hương trong không khí dần trở nên nồng đặc, khiến anh thấy khó thở. Vừa quay người bước tới bàn lấy điện thoại, anh vừa vô thức muốn kéo cổ áo cho thoáng hơn.

Nhưng ngay khoảnh khắc chạm đến cổ áo, tay anh chợt khựng lại.

Anh bỗng giật mình phát hiện, bộ sơ mi được đặt may riêng trên người mình đã bị thay bằng một chiếc áo choàng tắm.

Đồng thời, ánh mắt anh bất giác dừng lại nơi đôi tay.

Đôi tay này có khớp xương thon dài, rõ ràng, đẹp đến ngẩn ngơ nhưng lại không phải tay của anh. Chúng khác hẳn với đôi tay mà anh vẫn quen thuộc mỗi ngày.

Khi Bùi Tỉnh còn đang sững người, Khâu Tân Viễn đã giãy được dây trói, lùi vào đầu giường, ánh mắt cậu nhìn anh chằm chằm, khàn khàn nói, giọng mang theo một chút khẩn cầu lẫn tuyệt vọng: “Bùi Tỉnh, anh tha cho tôi được không?”

Bùi Tỉnh cúi nhìn tay mình lần nữa, rồi sững sờ nhận ra giữa đốt ngón trỏ tay trái có một nốt ruồi son nhỏ.

Tim anh thắt lại. Dồn nén cơn sóng dâng trào trong lòng, anh cố giữ bình tĩnh: “Đừng nói nữa. Cậu nằm nghỉ đi. Có vẻ như cậu đã bị hạ thuốc. Tôi sẽ đi gọi bác sĩ.”

Dứt lời, anh cầm điện thoại quay người đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước qua cửa, đập vào mắt anh bên phải là một tấm gương lớn được lau sáng bóng. Anh chỉ mới bước vài bước, hình ảnh trong gương đã hiện rõ.

Trong gương là một gương mặt lạ lẫm đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.

Tóc đen mượt phủ nhẹ hai bên thái dương, môi hồng nhàn nhạt như đang mỉm cười, cả khuôn mặt toát lên vẻ đào hoa, phong lưu phóng khoáng.

Không cần nhìn thêm, chỉ một ánh mắt là đủ biết gương mặt này hoàn toàn không phải của Bùi Tỉnh.