Thật ra Khâu Tân Viễn cũng không hẳn là không muốn đi. Không phải cậu không hứng thú với đua xe, dù sao cũng là con trai, ai mà chẳng có niềm yêu thích tự nhiên với tốc độ và động cơ. Nhưng mỗi ngày đều phải bận rộn xoay xở vì kế sinh nhai, cho dù hiện tại không còn túng thiếu như trước, thời gian để tham gia mấy chuyện này vẫn là một điều xa xỉ.
Điều khiến cậu do dự, là vì người bên cạnh.
Dù vậy, cuối cùng cậu vẫn không từ chối: “Tôi biết rồi.”
Sau khi Bùi Tỉnh rời khỏi nhà, anh trực tiếp đến trụ sở Tập đoàn Bùi thị.
Dù không thường lui tới, nhưng nhân viên trong công ty đều biết mặt vị Nhị thiếu gia nhà họ Bùi. Vừa thấy anh xuất hiện ở cửa, đã có người nhanh chóng bước ra tiếp đón, nụ cười trên môi chuẩn mực và lịch sự: “Bùi thiếu gia, ngài đến tìm Tổng giám đốc Bùi sao?”
Bùi Tỉnh khẽ lắc đầu, ánh mắt đảo một vòng quanh sảnh: “Không phải. Cô cứ làm việc của mình đi, tôi chỉ dạo quanh một chút.”
Nhưng cô nhân viên nào dám rời đi, vẫn giữ nguyên nụ cười lễ phép, lặng lẽ đi theo phía sau anh.
Bùi Tỉnh thấy vậy cũng không nói gì thêm, để mặc cô.
Khu làm việc chính nằm ở tầng trên. Anh bước vào thang máy, sau đó thong thả đi dạo trong công ty.
Anh mặc sơ mi đen, hai cúc áo trên cùng để mở, vạt áo sơ vin gọn gàng, kính râm lúc nãy được cài ở cổ áo. Cả người mang theo dáng vẻ tùy ý, phóng khoáng mà hút mắt.
Ánh mắt đen sâu cuốn hút quét qua từng góc không gian. Gặp phải ánh nhìn của ai đó, khóe môi anh khẽ nhếch lên, để lộ một nụ cười nhẹ đầy phong lưu.
Dáng vẻ như vậy, tất nhiên tin tức rất nhanh đã truyền đến tầng trên.
Bùi Yên đang xử lý một tập hồ sơ. Gần đây công ty đang xúc tiến một dự án đầu tư mới, dù đã liên lạc với đối tác nhưng bên kia vẫn chưa có động thái hợp tác rõ ràng.
Cô lật nhanh tài liệu trước mặt thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ. Người bước vào là trợ lý Lâm.
“Sếp, có người báo Bùi nhị thiếu gia đã đến công ty.”
Bùi Yên dừng động tác, ngẩng đầu, ánh mắt híp lại đầy hứng thú: “Nó nghĩ thông suốt, chịu đến công ty giúp đỡ rồi à?”
Lâm Bác Dịch không rõ ý đồ Bùi Tỉnh, chỉ im lặng không đáp.
Bùi Yên thu lại ánh nhìn, đưa mắt về phía văn kiện trên tay, rồi hỏi tiếp: “Người đâu rồi?”
“Bùi thiếu gia không lên lầu. Vẫn đang đi dạo ở khu làm việc tầng dưới.”
Nghe vậy, Bùi Yên cũng chẳng có ý can thiệp. Chỉ cần cậu em trai không ra ngoài tụ tập lêu lổng với đám bạn hư hỏng là cô thấy yên tâm phần nào. Anh đang đi lại trong công ty, vậy thì cứ để mặc.
Xử lý xong việc trong tay, Bùi Yên tạm thời có chút rảnh rỗi. Cô đứng dậy khỏi ghế, đẩy cửa bước ra ngoài.
Thấy cô rời phòng, trợ lý Lâm vội bước tới: “Sếp, Bùi thiếu gia vẫn còn ở tầng dưới.”
Bước chân Bùi Yên, vốn định hướng đến phòng nghỉ, bất chợt khựng lại. Hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu: “Lâu vậy rồi mà còn chưa đi xong?”