Chương 5.2

Nếu không phải vì biết rõ Khâu Tân Viễn không có thói quen xấu, Bùi Tỉnh thật sự đã nghi ngờ cậu có dính líu đến ma túy.

Nghe anh nói, Khâu Tân Viễn bước vào bếp. Bánh bao sữa trứng và sữa đậu nành mà Bùi Tỉnh mua về vẫn còn ấm, hơi nóng từ từ lan tỏa qua đầu ngón tay lạnh buốt của cậu, khiến cả bàn tay cũng dần ấm lên.

Cậu lặng lẽ kéo ghế ngồi đối diện Bùi Tỉnh.

Lo cậu sắp gục đến nơi, Alpha mở miệng, giọng điệu mang theo chút trêu chọc mà không giấu được quan tâm: "Ăn xong thì về ngủ một giấc đi, đừng có lăn đùng chết ở nhà tôi."

Khâu Tân Viễn theo phản xạ muốn từ chối, giọng nhạt nhòa: "Không cần."

Một lúc sau, cậu lại khẽ hỏi: "Tối qua anh..."

Vì sao không đến?

Câu nói chưa hết đã nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng Khâu Tân Viễn không sao mở miệng được nữa. Cậu cúi đầu, im lặng cầm lấy một chiếc bánh bao sữa trứng, cắn một miếng. Vị ngọt lan tỏa trong miệng, có chút ấm áp, có chút chua xót.

Bùi Tỉnh không hiểu cậu định nói gì, ánh mắt dừng lại trên người đối diện: "Sao cơ?"

Khâu Tân Viễn lắc đầu: "Không có gì."

Cậu ăn hết miếng quẩy cuối cùng, uống sạch chỗ sữa đậu nành còn lại, cảm giác đã gần như no.

Bùi Tỉnh rút một tờ khăn giấy lau khóe môi, rồi cầm điện thoại đứng dậy: "Sáng nay tôi không có ở nhà. Cậu muốn ở lại hay đi đâu thì tùy nhưng tối phải quay về. Tôi sẽ tới đón."

Khâu Tân Viễn gật đầu thay cho lời đáp. Một lúc sau, cậu ngẩng đầu hỏi: "Anh đi đâu?"

Bùi Tỉnh đoán cậu đang dò hỏi chuyện liên quan đến Quý Ước Lược. Anh không phải chưa từng nghĩ đến việc đưa Khâu Tân Viễn đến gặp người kia nhưng bản thân và công chính vốn chẳng có mối quan hệ gì. Trong mắt người ngoài, anh chỉ là một cậu ấm ăn chơi lông bông, đột nhiên chạy đến thăm hỏi, không tránh khỏi khiến đối phương nghi ngờ.

Dù sao thì, một người từ thân phận con riêng có thể ngồi lên vị trí Chủ tịch hội đồng quản trị, tâm cơ át hẳn không đơn giản. Dẫu không rõ chi tiết nguyên tác, nhưng với vai trò công chính, về sau kiểu gì cũng sẽ có màn hội ngộ với thụ. Không đáng để anh chen ngang.

Nếu vì một chút can thiệp tùy tiện mà phá hỏng mạch tình cảm giữa hai nhân vật chính thì phiền toái lớn rồi.

Lúc này, Bùi Tỉnh mới thấy hối hận vì không nghiêm túc nghe em họ nói. Lẽ ra lúc đó nên đọc toàn bộ cuốn tiểu thuyết ấy cho xong.

Không rõ chuyện gì sẽ xảy ra về sau, làm gì cũng thấy bó tay bó chân.

Bùi Tỉnh trả lời thẳng: "Đi đua xe với mấy người bạn."

Nói xong, anh không quên nhắc: "Đừng để tối bị đột tử ở đó. Ban ngày cậu nên nghỉ ngơi cho tử tế vào."