Chương 5.1

Khâu Tân Viễn nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng suốt cả đêm. Cánh cửa ấy không hề khóa, vậy mà từ đầu đến cuối vẫn không một ai bước vào.

Sáng hôm sau, sau một đêm trắng, đôi mắt cậu đỏ ngầu, vằn đầy tơ máu khiến người ta không khỏi rùng mình. Hai bên thái dương co giật từng cơn đau nhức. Đầu óc trống rỗng, cậu ngửa đầu nhìn lên trần nhà tối đen, trong lòng dấy lên nghi hoặc, Alpha hai ngày trước luôn chủ động tiếp cận cậu, liệu có phải là cùng một người với kẻ lạnh lùng hiện tại?

Kẻ đã tốn bao công sức để có được cậu, sao giờ lại im ắng đến thế? Chuyện này thật không hợp lẽ thường.

Trong lòng đầy ắp nghi vấn, cậu đẩy cửa bước ra. Nhìn thấy người nọ đang ngồi ở bàn ăn, Khâu Tân Viễn chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ bước đến gần.

Bùi Tỉnh không rõ nhiều về nguyên tác, nhưng vẫn còn chút ấn tượng về nam chính thế giới này, hình như tên hắn là Quý Ước Lược.

Đêm qua anh đã nhắn tin cho trợ lý Lâm, nhờ điều tra người này. Sáng nay, trợ lý Lâm vừa gửi tài liệu tới.

Vừa ăn sáng, Bùi Tỉnh vừa lướt xem thông tin trên điện thoại.

Quý Ước Lược là nhân vật trung tâm của thế giới này, dĩ nhiên điều kiện bản thân vô cùng xuất sắc, đầu óc nhạy bén, diện mạo nổi bật, lại còn là một Alpha cấp cao. Tuy chỉ là con riêng không thể công khai, hắn vẫn được nhà họ Quý đặc cách đưa về.

Nhà họ Quý và nhà họ Bùi có địa vị ngang nhau ở thành phố A. Dù vài năm gần đây nhà họ Quý có vươn lên nhanh chóng nhưng như lời em họ anh nói rằng bị Quý Ước Lược dễ dàng “nuốt chửng”, e là hơi vô lý.

Huống hồ, người đứng đầu nhà họ Quý từng lăn lộn thương trường bao năm, há lại không biết tính toán thiệt hơn? Dẫu cho Quý Ước Lược ưu tú đến mấy, ông ta cũng không thể giao quyền thừa kế cho một đứa con riêng.

Ngay cả người đứng đầu còn không thể lay chuyển nhà họ Bùi, Quý Ước Lược thì làm được gì?

Tiểu thuyết có thể tồn tại lỗ hổng, nhưng trong thế giới hiện thực này, những "bug" đó sớm muộn cũng sẽ bị vá kín.

Ngón tay Bùi Tỉnh chầm chậm lướt trên màn hình điện thoại, đồng tử trầm xuống phản chiếu những dòng chữ đen hiện lên.

Nếu mọi việc thật sự diễn ra như lời em họ nói, thì rất có thể trong nội bộ công ty Bùi thị đã có nội gián trà trộn. Bọn chúng như những con kiến giấu mình trong bóng tối, âm thầm đυ.c khoét từng chút một.

Đang mải suy nghĩ, anh bất chợt nghe thấy tiếng động phía sau. Bùi Tỉnh lập tức tắt màn hình điện thoại, trở lại vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.

Anh cầm ly sữa đậu nành trên bàn, nhấp một ngụm, rồi quay đầu lại, ngón tay thon dài chỉ về phía bếp: “Bữa sáng của cậu ở trong bếp.”

Sắc mặt Khâu Tân Viễn u ám tột độ. Hai ngày không ngủ khiến môi cậu tái nhợt, gương mặt vốn đã thiếu sức sống nay càng trắng bệch như giấy, quầng thâm dưới mắt nổi bật với sắc xanh nhàn nhạt.