Chương 4.4

Bàn tay giấu dưới lớp chăn siết chặt đến run rẩy, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, móng tay vì dùng sức quá mạnh mà cắm sâu vào da thịt, máu tươi âm thầm rỉ ra.

Khâu Tân Viễn khẽ hít một hơi thật sâu, trong lòng không ngừng tự nhủ đã đi đến bước này, cậu không còn đường lui nữa. Đồng thời, đây cũng là con đường ngắn nhất dẫn đến mục tiêu của mình, chỉ cần đi theo Bùi Tỉnh, sớm muộn gì cũng có cơ hội gặp được Quý Ước Lược.

Mười mấy năm trước, sản nghiệp nhà họ Khâu đột ngột sụp đổ. Trước khi cảnh sát kịp điều tra rõ ràng, cha mẹ cậu đã qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ. Không lâu sau đó, toàn bộ tâm huyết của cha cậu bị người ta chia năm xẻ bảy.

Lúc đó cậu còn nhỏ, chỉ biết rằng sau một đêm, cuộc sống của mình như rơi từ thiên đường xuống vực thẳm. Những họ hàng từng thân thiết bỗng trở mặt, lạnh nhạt đến mức tuyệt tình, không một ai chịu dang tay đón nhận cậu.

Sau nhiều lần chuyển qua tay người khác, cuối cùng cậu được nhận nuôi bởi gia đình người dì út. Nhưng chẳng ai ngờ, họ chỉ nhắm đến khoản tiền bồi thường từ cái chết của cha mẹ cậu. Còn cậu, từ đầu đến cuối chỉ là một món hàng kèm theo, chẳng mấy ai thật lòng để tâm.

Cuộc sống trong căn nhà đó là chuỗi ngày dài bị bỏ rơi. Cậu thường xuyên chịu cảnh bữa no bữa đói, không ai quan tâm sống chết. Đến ngày cậu vừa tròn mười tám tuổi, họ không chút do dự ném cậu ra khỏi cửa.

Nguồn chi phí sinh hoạt và học phí bị cắt đứt hoàn toàn, Khâu Tân Viễn buộc phải đi làm thêm khắp nơi để tồn tại. Vẻ ngoài nổi bật giúp cậu được một nhà hàng cao cấp phá lệ nhận vào làm, rồi cũng chính tại nơi đó, vô tình nghe được một cuộc trò chuyện trong lúc vài vị giám đốc đang say rượu.

Trong cơn chếnh choáng, một người buột miệng nhắc đến nhà họ Khâu.

Chỉ một câu hời hợt nhưng bằng trực giác, Khâu Tân Viễn lập tức nhận ra, sự sụp đổ của nhà mình và cái chết của cha mẹ tuyệt đối không phải là tai nạn ngẫu nhiên. Cậu lao đến gặng hỏi khiến đối phương cảnh giác, cuống cuồng chối bay nhưng cậu vẫn không chịu từ bỏ, kết quả bị đánh thừa sống thiếu chết, vừa mất việc, vừa mất phương hướng.

Dù vậy, cậu vẫn kịp moi ra một chút tin tức, có thể nhà họ Tiền biết điều gì đó.

Từ hôm đó, cậu lặng lẽ dò hỏi mọi nơi. Nhưng những chuyện kia đã bị người ta giấu rất sâu, với thân phận của cậu lúc bấy giờ, muốn điều tra chẳng khác nào mò kim đáy biển. Phải đến gần đây mới có chút manh mối, nếu muốn tiếp cận nhà họ Tiền, e rằng phải thông qua Quý Ước Lược, công tử nhà họ Quý.

Nhưng cậu chỉ là một sinh viên vừa tốt nghiệp, không bối cảnh, không quan hệ. Muốn gặp được người thuộc tầng lớp như Quý Ước Lược, không biết phải đợi đến bao nhiêu năm nữa.

Sự xuất hiện của Bùi Tỉnh, chẳng khác gì thắp sáng một con đường tắt.

Cũng chính vì vậy, cậu mới có thể nhanh chóng hạ quyết tâm đến thế.

Trong màn đêm mịt mùng, Khâu Tân Viễn nhắm mắt lại. Hình ảnh cha mẹ trong ký ức đã dần mờ nhạt nhưng cậu vẫn còn nhớ rõ giọng nói dịu dàng của mẹ và bàn tay ấm áp của cha. Cậu vốn cũng từng có một gia đình trọn vẹn, từng được yêu thương che chở, đáng lẽ không cần phải trải qua những năm tháng bị khinh rẻ, sống nhờ vào lòng thương hại của người khác.

Tất cả những điều đó, đều đã bị hủy hoại.

Nghĩ đến đây, trong lòng Khâu Tân Viễn trào lên một luồng cảm xúc khó gọi tên. Mỗi giờ mỗi khắc, cậu đều không thể thật sự bình yên. Nhưng phương pháp mà cậu đang chọn, tuy có thể đưa cậu một bước lên cao, cũng có thể khiến cậu rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Cậu hiểu rõ hơn ai hết, mình tuyệt đối không thể giao cả ván bài cho một kẻ như Bùi Tỉnh, một Alpha vốn quen sống trong ăn chơi xa xỉ, chẳng đáng để đặt hết hy vọng.