Chương 4.3

Người từng kiên trì muốn đến quán bar đó chính là Bùi Tỉnh. Hồi Khâu Tân Viễn mới mở studio, thiếu gia nhà họ Bùi vì theo đuổi cậu mà ngày nào cũng dẫn đám bạn đến mấy tụ điểm giải trí gần nơi làm việc của đối phương.

Giờ thấy Khỉ Ốm cứ nhất quyết đòi tới quán bar kia, không khỏi khiến người trong nhóm nghi ngờ liệu hắn có đang để ý ai không. Những người thân thiết hơn liền lên tiếng trêu chọc ngay trong nhóm.

Bùi Tỉnh không nhớ rõ từng người trong nhóm, chỉ có chút ấn tượng về Khỉ Ốm. Đối phương là một beta, gia thế thuộc dạng khá, dáng người gầy nhẳng đúng như biệt danh, tính cách hoạt bát, thường là người nghĩ ra đủ trò trong mấy buổi tụ họp.

Không quá hứng thú với chủ đề tiếp theo, Bùi Tỉnh trực tiếp thoát nhóm, tiếp tục dọn dẹp tin nhắn.

Khi xong việc thì trời đã tối hẳn, nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ tối. Chạy đôn chạy đáo cả ngày, anh không định ra ngoài ăn, liền đứng dậy đến trước phòng Khâu Tân Viễn, gõ cửa.

Rất nhanh, người thanh niên đã xuất hiện. Bùi Tỉnh lướt qua thực đơn của một nhà hàng gần đó, chọn hai món đơn giản rồi đưa điện thoại về phía cậu: “Cậu muốn ăn gì không? Tôi gọi người mang đến.”

Khâu Tân Viễn không nhận lấy điện thoại, chỉ liếc qua màn hình, giọng nhạt nhòa: “Gì cũng được.”

“Vậy tôi gọi cho cậu một phần giống tôi.”

Khi Alpha tiến gần, hương tuyết tùng đặc trưng trở nên rõ ràng hơn. Tuy có dán ức chế, Khâu Tân Viễn vẫn cảm thấy tuyến thể phía sau gáy khẽ nóng lên. Cậu nhíu mày, đưa tay che lại theo bản năng.

Do điều kiện sống từ nhỏ thiếu thốn, dinh dưỡng không đủ, tuyến thể của cậu phát triển muộn hơn người khác. Dù sau này đã cải thiện, cố gắng bồi bổ đủ cách nhưng vẫn không thể phát triển hoàn toàn. Vì vậy, tuyến thể của cậu rất nhạy cảm với pheromone của Alpha.

Bùi Tỉnh cũng không nấn ná lâu. Đặt xong đơn hàng, anh quay lại phòng khách, ngồi xuống tiếp tục xem điện thoại.

Trước đây nguyên chủ từng đặt đồ ăn ở nhà hàng này một lần, bảo vệ tòa nhà đã có ghi chú nên người giao hàng vào rất thuận tiện. Bùi Tỉnh vừa mở cửa nhận đồ thì bên trong, cửa phòng ngủ khách đã sớm mở.

Khâu Tân Viễn bước ra, nhận lấy hộp cơm từ tay anh.

Đầu bếp nhà hàng tay nghề khá ổn, các món ăn chế biến đều tinh tế, dù để nguội một chút cũng không ảnh hưởng nhiều đến hương vị. Hôm nay cậu chưa ăn gì, vốn không có khẩu vị nhưng vừa ngửi thấy mùi đồ ăn liền cảm thấy hơi đói.

Giữa hai người không có nhiều lời để nói, bữa tối trôi qua trong yên lặng.

Bùi Tỉnh là người ăn xong trước. Anh đặt đũa xuống, dùng khăn giấy lau miệng, thu dọn phần của mình rồi bỏ vào thùng rác. Sau đó anh quay sang nói với người vẫn đang ăn: “Cậu cứ từ từ. Tôi đi tắm trước.”

Chỉ là một câu nói đơn thuần nhưng rơi vào tai Khâu Tân Viễn lại mang theo tầng nghĩa khác.

Cơn thèm ăn hiếm hoi chợt tan biến. Cậu lặng lẽ đặt đũa xuống, nhìn chằm chằm vào mấy món ăn còn lại một lúc, sau đó cũng âm thầm dọn dẹp.

Lịch đua xe đã ấn định vào tối mai. Bùi Tỉnh nghĩ ngợi rồi quyết định đi nghỉ sớm một chút. Anh vẫn giữ thói quen đọc sách trước khi ngủ nên sau khi tắm xong liền ghé qua phòng sách lấy đại một cuốn.

Khi ra ngoài, tiện thể nhìn về phía bàn ăn. Đèn đã tắt, người khi nãy ngồi đó cũng đã về phòng.

Anh vốn định hỏi đối phương ngày mai có muốn cùng đi đua xe không nhưng thấy cậu đã về phòng thì thôi, đành đợi sáng mai rồi hỏi sau.

Bên trong phòng ngủ, Khâu Tân Viễn đã tháo miếng dán ức chế sau gáy. Không còn gì ngăn cản, mùi hương hoa trà nhè nhẹ nhanh chóng lan ra khắp căn phòng.

Cậu nằm lặng trên chiếc giường mềm mại, đôi mắt lại không rời khỏi cánh cửa. Giống như đêm qua, rõ ràng đã rất mệt mỏi nhưng lại không sao ngủ được.