Chương 4.2

Bên hành lang có đặt một chiếc thùng rác nhỏ. Khâu Tân Viễn đưa điếu thuốc lên, nhẹ nhàng dụi tàn vào đó, giọng thản nhiên: “Dù sao sớm muộn gì cũng phải đến, hôm nay hay ngày mai thì có gì khác biệt.”

Bùi Tỉnh thầm nghĩ cũng đúng nên không nói gì thêm, anh bước lên vài bước mở cửa ra.

Đèn vừa bật, ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa khắp căn hộ. Căn phòng hiện ra với vẻ gọn gàng, tĩnh lặng. Thỉnh thoảng có dì giúp việc đến dọn dẹp mà chủ nhân nơi này cũng ít khi về ở nên ngoài những món nội thất thiết yếu, căn hộ gần như không mang theo hơi thở của đời sống thường ngày.

Mở tủ giày nơi huyền quan, Bùi Tỉnh đổi sang đôi dép lê màu xám đậm. Sau đó anh lấy thêm một đôi khác màu trắng sữa, đưa cho Khâu Tân Viễn: “Cậu đi đôi này.”

Căn hộ có nhiều phòng. Ngoài phòng ngủ chính, còn có mấy phòng dành cho khách. Chúng đều đã được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ cần trải thêm ga giường là có thể vào ở ngay.

Bùi Tỉnh lần lượt chỉ vào từng phòng rồi bảo Khâu Tân Viễn tự chọn một phòng ưng ý để dọn vào.

Có một phòng nằm gần phòng ngủ chính, chỉ cần bước ra cửa, rẽ một quãng là tới. Một phòng khác lại nằm ở hướng ngược lại, là căn xa nhất, đồng thời cũng nhỏ hơn những phòng còn lại.

Không chút do dự, Khâu Tân Viễn xách hành lý bước vào căn phòng xa nhất.

Bùi Tỉnh biết rõ, trong lòng người này hẳn là chẳng muốn thấy mặt anh thêm lần nào nữa. Dù sao, ai mà có thể vui vẻ khi đối mặt với kẻ từng sai người chuốc thuốc, suýt nữa còn cưỡng bức mình chứ.

Anh không để tâm, chậm rãi đi đến ghế sô pha trong phòng khách ngồi xuống. Bật TV, lấy điện thoại ra, lướt qua từng tin nhắn một cách thờ ơ. Thỉnh thoảng tiện tay xóa bớt vài liên hệ không cần thiết.

Lúc mới nhập vào cơ thể này, thân thể cứng ngắc, lành lạnh rõ ràng nguyên chủ đã hoàn toàn chết đi. Bùi Tỉnh là mượn xác hoàn hồn, đối phương sẽ không thể quay lại nữa nên những điều cần kiêng dè cũng giảm đi không ít.

Ngón tay lướt thêm một lượt, lại thấy nhóm chat lúc trước. Chỉ trong một thời gian ngắn, tin nhắn đã vượt hơn chín mươi chín dòng. Chủ đề vẫn xoay quanh việc nên đi đâu chơi. Khỉ Ốm và người đề xuất đua xe lại tranh luận thêm vài câu rồi bị người khác lái sang hướng khác.

Nói qua nói lại, thấy Bùi Tỉnh người thường ngày hoạt động tích cực nhất vẫn chưa lên tiếng, liền có người @ anh: [Bùi thiếu, cậu lên tiếng cho chút ý kiến đi chứ.]

Thông tin về cuộc sống của "Bùi Tỉnh" vẫn còn hạn chế, ký ức trong đầu chưa đầy đủ nên anh vẫn cần tìm hiểu thêm, trong đám người này, không ít người có thân thế không đơn giản, anh có thể nhân cơ hội này dò hỏi được điều gì đó.

Nghĩ vậy, anh đổi ý, ngón tay gõ nhẹ hai lần lên màn hình: [Đi đua xe đi. Cái đó có vẻ thú vị hơn.]

Cả nhóm lặng đi một lát, rồi lập tức có vài người gửi biểu tượng cảm xúc reo hò hưởng ứng.

Khỉ Ốm thấy Bùi Tỉnh đã quyết như vậy, đành gác lại ý định đi bar lần này, dù vẻ không cam lòng vẫn lộ rõ qua câu nhắn: [Vậy hai ngày nữa chúng ta lại đến Trầm Túy.]

Trầm Túy chính là tên quán bar mới mà hắn ta nhắc tới ban nãy.