Chương 3.4

Vẻ mặt anh thản nhiên, gắp một miếng thịt cho vào miệng, dường như không mấy bận tâm đến câu chuyện xung quanh.

Cơm nước xong xuôi, mọi người lại ngồi thêm một lát rồi lần lượt đứng dậy ra về.

Thấy cũng đã đến lúc, Bùi Tỉnh phủi nhẹ nếp nhăn trên áo quần, chào ông nội rồi chuẩn bị rời đi.

Lúc này, Bùi Thiên Giới thấy bóng anh đi ra thì cũng bước theo. Họ hàng nhà họ Bùi gần như đã rời hết, ngoài cổng chỉ còn lại hai cha con họ.

Trước kia, vì công việc bận rộn, Bùi Thiên Giới khá lơ là đứa con trai này. Hai cha con hiếm khi trò chuyện, mà nếu có, thì Bùi Tỉnh cũng luôn tỏ thái độ thiếu kiên nhẫn.

Lúc không biểu cảm, gương mặt của Bùi Thiên Giới vốn đã rất nghiêm khắc. Ông mở lời: “Con lại gây họa gì ở bên ngoài rồi phải không?”

Bùi Tỉnh đứng cạnh ông, một tay đút túi quần, tay kia cầm điện thoại. Nghe vậy, anh thản nhiên trả lời: “Không có.”

Rõ ràng, Bùi Thiên Giới không tin. Ông nhíu mày, ánh mắt càng thêm nghiêm nghị: “Đừng giấu. Nếu chuyện vỡ lở ra, đến lúc đó con cũng không giải quyết nổi đâu.”

Nếu là nguyên chủ, chắc đã cho rằng cha chỉ lo giữ thể diện, rồi phản pháo lại bằng giọng điệu châm chọc. Nhưng giờ người nghe là Bùi Tỉnh, anh nhanh chóng nhận ra sự quan tâm ẩn giấu trong những lời ấy.

Nếu không thật lòng lo lắng, với vị thế người đứng đầu nhà họ Bùi, ông đã chẳng đuổi theo đến tận cửa để hỏi han như vậy thái độ rõ ràng là sẵn sàng ra tay giúp đỡ.

Bùi Tỉnh quay lại, nghiêm túc đáp: “Thật sự không có.”

Bùi Thiên Giới càng nhíu mày chặt hơn. Biết có hỏi thêm cũng không moi ra được gì, ông chỉ lạnh giọng: “Không nói thì bố sẽ cho người đi điều tra.”

Bầu không khí giữa hai người chợt trầm xuống. Không ai nói thêm câu nào nữa.

Đúng lúc ấy, xe của anh tới. Bùi Tỉnh khẽ nghiêng đầu chào: “Bố, con đi trước nhé.”

Bùi Thiên Giới chỉ “ừ” một tiếng, giọng điệu nhàn nhạt.

Biệt thự phía sau dần khuất khỏi tầm mắt. Khi xe chạy ra đến cổng lớn, điện thoại của anh chợt reo lên.

Trên màn hình hiện thông báo chuyển khoản, chắc chắn là do Bùi Yên gửi.

Ngay sau đó, cô nhắn tin: [Đừng gây chuyện.]

Bùi Tỉnh chống cằm, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, trả lời: [Biết rồi.]

Anh quay đầu nhìn lại căn nhà cũ. Những người thân của nguyên chủ… không giống với ký ức ban đầu. Họ không hề coi thường hay ghét bỏ, ngược lại, rõ ràng rất quan tâm anh.

Có người nhà như vậy, vậy mà nguyên chủ lại đối xử với họ như thế.

Bùi Tỉnh lặng lẽ lắc đầu.

Cũng chính vì vậy, anh không thể nhẫn tâm đứng nhìn nhà họ Bùi đi vào con đường sụp đổ.

Ánh mắt đen thẫm của anh nhìn về phía trước. Ngón tay thờ ơ gõ nhẹ lên đầu gối, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu vào xe, những đốm sáng vụn vỡ rơi lấp lánh trên gương mặt trầm ngâm của anh.

Tác giả có lời muốn nói:

Nguyên chủ thật ra đã đột tử từ trước khi Bùi Tỉnh tới, do nhồi máu cơ tim vì uống rượu quá độ. Ở chương 1 mình đã có miêu tả sơ qua, lúc Bùi Tỉnh xuyên đến thì tay chân đã lạnh ngắt, chính là vì đã mất quá lâu rồi đó mọi người!

Ngoài ra, hoan nghênh các bảo bối cổ vũ tác phẩm này nha, yêu mọi người nhiều nhiều, moah moah.