Chương 3.3

Ông cụ Bùi nhìn cháu trai ngồi bên cạnh, quan tâm hỏi: “Tiểu Tỉnh dạo này thế nào? Tiền tiêu có đủ không? Có muốn ông chu cấp thêm không?”

Bùi Thiên Giới đứng bên cạnh nghe vậy thì vội vàng xen vào: “Bố, Bùi Tỉnh có nhiều tiền lắm rồi.”

Nghe con nói vậy, ông cụ Bùi tức đến dựng râu, trừng mắt: “Con bớt chen vào! Bố biết con vẫn luôn không vừa mắt Tiểu Tỉnh.”

Thấy hai người sắp to tiếng, Bùi Tỉnh liền lên tiếng hoà giải: “Cảm ơn ông nội, con vẫn đủ tiền tiêu, không cần chu cấp thêm đâu ạ.”

Nghe anh nói vậy, ông cụ mới dịu lại, quay sang nhìn anh nghiêm túc dặn dò: “Cháu tuyệt đối đừng giấu ông. Không có tiền thì cứ nói, đừng ngại.”

Dứt lời, đôi mắt đυ.c nhưng vẫn ánh lên tia tinh anh của ông cụ bất giác liếc sang Bùi Thiên Giới.

Cảm giác được bảo vệ như thế này, Bùi Tỉnh chưa từng trải qua. Ông nội của anh mất sớm, còn cha thì luôn nghiêm khắc, yêu cầu cao đến mức mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều dồn hết lên đầu anh.

Đối với ông lão trước mặt, anh không khỏi nảy sinh vài phần thiện cảm.

Anh mỉm cười: “Thật sự không cần đâu ạ, ông nội, ông lo xa rồi.”

Thấy anh nói như vậy, ông cụ Bùi mới tạm yên tâm, không nhắc lại chuyện tiền bạc nữa.

Ông nhìn cháu trai Alpha cao lớn trước mặt, càng nhìn càng hài lòng: “Lát nữa ăn cơm nhớ ăn nhiều vào, phải bồi bổ cho tốt.”

Bùi Tỉnh đương nhiên gật đầu đồng ý.

Trên thương trường, Bùi Tỉnh đã va chạm nhiều, vốn hiểu biết sâu rộng. Bất kể ông cụ Bùi nói đến chủ đề gì, anh cũng đều có thể trò chuyện vài câu, thậm chí còn đưa ra góc nhìn khá thú vị.

Cách nói chuyện hài hước và duyên dáng của anh nhanh chóng khiến ông cụ bật cười không ngớt.

Hai ông cháu trò chuyện vui vẻ hòa thuận, khiến ánh mắt của Bùi Thiên Giới hướng về phía Bùi Tỉnh, trầm ngâm không nói.

Ngồi ở vị trí bên cạnh, ông ta không lên tiếng mà dời sự chú ý sang hướng khác.

Bùi Yên mãi đến giờ ăn mới xuất hiện trong tầm mắt Bùi Tỉnh. Mái tóc dài hơi xoăn buông xõa sau lưng, trang điểm tinh tế, ánh mắt sáng ngời đầy thần sắc. Giày cao gót nện trên nền sàn nhà bóng loáng phát ra tiếng vang lanh lảnh, khí chất mạnh mẽ toát ra từ bước chân đầu tiên.

Cô thấp hơn Bùi Tỉnh một chút nhưng khí thế không hề thua kém. Khi thấy anh, đôi mày hơi nhíu lại rồi mới giãn ra một chút, nhưng nét mặt cũng không thể gọi là hòa nhã.

Cô hỏi: “Đến lúc nào vậy?”

Bùi Tỉnh giơ tay, lười biếng đưa điện thoại lên: “Chị gọi xong là em tới ngay.”

Anh vừa dứt lời, Bùi Yên không đáp lại, chỉ quay người mời mọi người đến bàn ăn.

Bình thường hai chị em nói chuyện chưa được mấy câu là lại cãi nhau. Hôm nay đông người lại đang là tiệc gia đình, nếu mà tranh cãi thì thật sự rất mất mặt.

Có ông cụ Bùi ở đây, bữa cơm diễn ra khá hòa thuận, vui vẻ. Chú hai đang trò chuyện cùng Bùi Thiên Giới, bàn về dự án mới trong hai ngày tới.

Bên cạnh Bùi Yên là bác cả, hai người trò chuyện lác đác, chẳng mấy mặn mà. Chỉ có Bùi Tỉnh là ngồi một mình, yên lặng ăn cơm.

Bề ngoài thì không thể hiện rõ ràng, nhưng ai nấy đều ít nhiều mang trong mình sự khinh thường dành cho vị nhị thiếu gia vô dụng này.

Hiện tại còn ông cụ Bùi chống lưng nên không ai dám đυ.ng đến anh. Nhưng một khi ông cụ qua đời thì sao? Nhà họ Bùi rồi cũng sẽ rơi vào tay người chị cả tài giỏi kia.

Nguyên chủ có thể không nhận ra điều này, nhưng Bùi Tỉnh, người đang ngồi đây thì nhìn thấu hết mọi ánh mắt, mọi toan tính nhỏ nhặt của họ.