Chương 3.2

Bùi Tỉnh không nói gì. Cuối cùng, anh cũng lần ra được chuyện này trong mớ ký ức vụn vặt.

Nhưng anh chưa kịp lên tiếng, giọng Bùi Yên bên kia lại vang lên, lạnh lùng ra lệnh: “Chị không cần biết em đang làm gì, lập tức cút về đây cho chị!”

Anh liếc nhìn đồng hồ đã gần chín giờ. Từ đây về đến nhà cũ chắc cũng phải mười giờ.

“Biết rồi.” Anh đáp gọn.

Nếu là trước đây, chỉ cần nghe giọng điệu như vậy của Bùi Yên, Bùi Tỉnh nhất định đã bật lại ngay. Nhưng hôm nay anh lại nhẹ nhàng cho qua, điều này khiến trong lòng Bùi Yên không khỏi cảm thấy có chút khác lạ.

Song, rất nhanh sau đó, sự chú ý của cô đã bị giọng nói của người bên cạnh thu hút.

Bên này, Bùi Tỉnh cũng nghe thấy động tĩnh đó, lập tức cúp máy.

Không khí trong xe có phần ngột ngạt. Anh hạ cửa kính, chống cằm nhìn ra ngoài, ánh mắt vô định dõi theo cảnh vật lướt qua.

Là danh gia vọng tộc hàng đầu thành phố A, nhà cũ họ Bùi tất nhiên vô cùng bề thế. Cánh cổng lớn mở ra là một khu vườn rợp bóng cây xanh, giữa sân có đài phun nước được điêu khắc tinh xảo, những tia nước trong veo lấp lánh dưới ánh nắng, bắn lên lá cây xanh mướt hai bên.

Đi sâu vào trong, tòa biệt thự đồ sộ nhanh chóng hiện ra trước mắt. Chiếc xe cũng vừa dừng lại tại đó.

Vì hôm nay là tiệc gia đình nên nhà cũ náo nhiệt lạ thường. Chú hai, chú ba, cô hai… hầu như tất cả những gương mặt quen thuộc trong ký ức của nguyên chủ đều có mặt.

Bùi Tỉnh mở cửa bước xuống, ánh mắt lướt qua cánh cửa chính rồi sải bước dài đi vào.

Tiếng động bên ngoài nhanh chóng thu hút sự chú ý của đám đông trong nhà. Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía anh trong đó có nghi ngờ, có bất mãn, có cả vẻ chờ xem trò vui... ngoại trừ một người.

Người đó là ông cụ ngồi trong cùng, ánh mắt ông vẫn hiền từ như xưa. Chỉ trong khoảnh khắc chạm mắt, Bùi Tỉnh đã thấy ông mỉm cười với mình.

Đó là ông nội của anh, người duy nhất trong nhà yêu thương nguyên chủ vô điều kiện. Trong khi cha mẹ và chị gái đều tỏ rõ sự bất mãn với lối sống trác táng của anh thì ông cụ Bùi vẫn luôn bao dung. Cũng vì vậy, dù nguyên chủ có gây chuyện ra sao, gia đình vẫn không cắt chu cấp. Nhưng chính sự nuông chiều ấy lại khiến anh ngày càng trở nên ngang ngược, làm ra những chuyện vượt quá giới hạn.

Bùi Tỉnh bước vào, môi nở nụ cười nhạt, mọi động tác đều tự nhiên và thuần thục. Anh lần lượt gật đầu chào những người họ hàng trên đường đi.

Cuối cùng, khi đến trước mặt ông nội, anh nhẹ giọng gọi: “Ông nội.”

Chỉ thấy ông cụ vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu vì nụ cười trìu mến: “Tiểu Tỉnh đến rồi à? Lại đây, ngồi cạnh ông.”

Không nói thêm gì, Bùi Tỉnh thoải mái ngồi xuống. Anh đưa mắt nhìn quanh, quan sát nét mặt từng người, mỗi người một vẻ.

Không hiểu vì sao hôm nay, cậu thiếu gia luôn kiêu ngạo, ngang ngược ấy lại trở nên điềm đạm như vậy.

Người có sắc mặt tệ nhất lúc này là một người đàn ông trung niên. Chỉ cần liếc qua, Bùi Tỉnh đã nhận ra đó là cha ruột của nguyên chủ.

Chắc hẳn ông ta lại nghĩ anh gây ra chuyện gì bên ngoài nên mới đột nhiên trở về nhà với thái độ ngoan ngoãn như... một chú mèo thu móng vuốt sắc nhọn.

Bùi Tỉnh tiếp tục nhìn quanh, không thấy bóng dáng Bùi Yên đâu ó lẽ lại đang bận xử lý công việc.

Còn mẹ của Bùi Tỉnh thì gần đây đã ra nước ngoài, không thể tham dự buổi tiệc lần này. Trong ký ức, bà là một Omega dịu dàng, nhẹ nhàng như nước.