"Ông chủ, người đã đưa đến cho ngài rồi."
"Người ngài cần hiện đã ở trong phòng."
Đầu óc Bùi Tỉnh quay cuồng, tai ù đi, tiếng nói chuyện lờ mờ vang bên tai không dứt, xen lẫn là những tiếng rêи ɾỉ khe khẽ, như gần mà cũng như xa.
Anh lờ mờ nhớ lại chẳng phải bản thân luôn nghiêm cấm chuyện đưa người lên giường sao? Là kẻ nào to gan làm vậy? Chán sống rồi à?
Tuy bề ngoài nổi tiếng phong lưu, nhưng ai quen thân đều biết, Bùi Tỉnh vốn chẳng thật sự trác táng. Anh chỉ chơi cho vui, luôn giữ giới hạn rõ ràng, chưa từng dây dưa với đám người lạ mặt được đưa đến trong những cuộc ăn chơi.
Hình ảnh cuối cùng trong trí nhớ anh là ly whisky do một người bạn thân mời. Uống xong, chưa kịp phản ứng gì thì anh đã lịm đi.
Âm thanh xung quanh dần trở nên rõ rệt hơn.
Bùi Tỉnh mở bừng mắt. Đập vào mắt là căn phòng khách sạn sang trọng, ánh đèn vàng dịu hắt xuống từng chi tiết tinh xảo. Bên cạnh anh là một người đàn ông cao lớn, mặc vest đen chỉn chu, khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.
Anh đang ngồi trên sofa, tay vẫn cầm ly rượu vang đỏ, dáng vẻ như người vừa thϊếp đi vì men say.
Người đàn ông nọ liếc nhìn anh một cái, thấy anh đã tỉnh thì lặng lẽ quay lưng rời khỏi phòng. Cánh cửa khép lại, trong phòng chỉ còn lại anh và một người nữa, người đang nằm trên giường.
Không khí trong phòng dày đặc một mùi hương kỳ lạ, thoảng qua cũng đủ khiến đầu óc anh mơ màng, cả cơ thể như bị thiêu đốt âm ỉ. Cảm giác này, anh từng trải qua vài lần khi không may bị hạ thuốc ở những buổi tiệc ngoài ý muốn.
Trên giường, một thanh niên bị trói chặt nằm im trên ga trắng tinh. Mắt cậu bị bịt kín, miệng nhét vải, chỉ có thể phát ra những tiếng rêи ɾỉ mơ hồ. Tay chân cậu bị buộc bằng những dải lụa đỏ rực, trói chặt đến không thể nhúc nhích. Sắc đỏ của dây nổi bật trên làn da trắng muốt tạo nên một hiệu ứng thị giác vừa dữ dội vừa chấn động.
Đầu óc Bùi Tỉnh choáng váng, mùi hương mê hoặc khiến suy nghĩ trì trệ. Anh đưa tay day day thái dương đang giật thình thịch, rồi đặt ly rượu xuống bàn.
Anh bước lại gần giường, cúi mắt quan sát người thanh niên trước mặt. Dù chưa cần nghĩ nhiều, anh cũng biết cậu ta không tự nguyện ở đây.
Trong lòng thầm mắng một tràng những kẻ đứng sau trò dơ bẩn này. Tự mình ăn chơi thì thôi đi, sao lại còn kéo anh xuống nước? Đưa phụ nữ tới thì anh còn nhắm mắt cho qua, vậy mà lại giở trò với cả đàn ông?
Nhưng phải công nhận, người thanh niên này... đẹp thật. Dù quần áo xộc xệch vì giãy giụa nên làm lộ nhiều vùng da ửng đỏ, nhưng dưới ánh đèn ấm áp, lại phảng phất một vẻ đẹp mong manh khó tả.
Dẫu vậy, đẹp đến đâu thì vẫn là đàn ông. Dù không lực lưỡng như anh nhưng cơ thể cậu vẫn mang những đường nét nam giới nên không thể mềm mại như phụ nữ được.
Chắc chắn người này đã bị hạ thuốc, bởi vì cơ thể cậu không ngừng vặn vẹo, run rẩy như chẳng thể nào khống chế nổi chính mình.