Chương 4

Tần Giác day day thái dương đau nhức, ánh mắt cô dừng lại ở chồng chai rượu bên cạnh bồn tắm.

Những chai rượu đắt đỏ này, tất cả đều được mua bằng thẻ của Lâm Nguyệt Bạch.

Tần Giác: “...”

Thật khốn kiếp, cái đồ đáng ghét!

Công ty quản lý của Lâm Nguyệt Bạch tệ hại, còn người quản lý thì đúng là một kẻ táng tận lương tâm. Để lấy lòng Tần Giác, người này đã trực tiếp đẩy Lâm Nguyệt Bạch đến tận cửa, thậm chí còn lấy tiền tiết kiệm của nghệ sĩ mình quản lý ra để làm quà hối lộ.

Theo mô típ thường thấy của truyện, nhân vật chính phải trải qua nhiều thử thách mới có thể trưởng thành và thành công.

Nhân vật chính cần rút ra được bài học sau mỗi biến cố, vượt qua tất cả bằng ý chí kiên cường và năng lực xuất chúng để cuối cùng đạt được đỉnh cao danh vọng.

Trong tiểu thuyết, nhờ các mối quan hệ của mình, Lâm Nguyệt Bạch đã nhận được vai chính trong một bộ phim truyền hình kinh phí thấp. Nhưng do vấn đề với nhà đầu tư mà phim mãi không được phát sóng.

Cuối cùng, Lâm Nguyệt Bạch buộc phải ngậm ngùi thỏa hiệp với nhà đầu tư, khó khăn lắm mới giúp bộ phim ra mắt.

Để đổi lấy cơ hội đó, Lâm Nguyệt Bạch cũng đã phải ký những hợp đồng bất công, bị lợi dụng đủ đường. Quy luật của câu chuyện là: cuộc sống của nhân vật chính càng thảm hại thì thành tựu sau này càng rực rỡ; một mình vượt qua mọi chông gai để chạm tới vinh quang cao nhất.

Chỉ có điều, những khổ đau cô ấy phải trải qua thì chỉ mình Lâm Nguyệt Bạch biết.

Kẻ đầu tư đáng ghét đó chính là Tần Giác.

Là một nhân vật phản diện luôn ngáng đường nhân vật chính, số phận của Tần Giác đương nhiên vô cùng thê thảm. Sau một thời gian dài nhẫn nhục chịu đựng, Lâm Nguyệt Bạch đã tìm thấy nhiều bằng chứng phạm pháp của Tần Giác, khiến cô ta thân bại danh liệt, phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, nhưng chỉ nhận lại mấy cái tát nảy lửa. Cuối cùng, Tần Giác chết trong một vụ tai nạn ô tô, chiếc xe nổ tung, đến cả tro cốt cũng không còn.

Còn việc chủ nhân thật sự của cơ thể này có thật sự chết do tai nạn hay không, thì có lẽ chỉ nữ minh tinh hàng đầu sau này mới biết được.

Người phụ nữ trong gương mặc áo choàng tắm màu đỏ rượu, mái tóc dài ướt sũng rỏ nước tí tách, trên người phảng phất mùi trầm hương và tinh dầu hoa hồng.

Khi không cười, gương mặt người phụ nữ trong gương toát lên vẻ sắc sảo, mang vẻ thách thức, nhưng khóe mắt hơi cong và nụ cười nhạt lại mang đến một vẻ quyến rũ vừa hờ hững, vừa khó nắm bắt.