Chương 1

“Cô gái đó còn định đứng khóc trước cửa nhà mình bao lâu nữa?”

Tần Giác day day thái dương đang đau nhức, ngâm mình trong bồn tắm giữa làn hơi nước mờ ảo. Cơn đau đầu do say rượu vẫn còn âm ỉ.

Cơ thể Tần Giác dần chìm vào làn nước ấm, nhưng cơn đau buốt trong đầu không những không giảm bớt mà còn trở nên dữ dội hơn.

Trong đầu cô bỗng vang lên một giọng nói đều đều, vô cảm như máy móc: [Chào cô, tôi là hệ thống hỗ trợ nhân vật chính của cuốn sách này.]

Cơ thể Tần Giác còn nồng nặc mùi rượu. Cô theo bản năng chống tay định ngồi dậy, nhưng tay chân đã rã rời, mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực.

“Đây là?”

Tần Giác day day thái dương, nhìn ra ngoài ô cửa kính lớn chạm sàn, thấy mưa đang tí tách rơi.

Trong màn mưa thấp thoáng một bóng người mặc đồ trắng.

Mọi thứ đều quá đỗi xa lạ. Cảnh vật trước mắt xa hoa đến khó tin. Bọt xà phòng trên người Tần Giác thơm nồng mùi tinh dầu trầm hương quý giá. Từ ô cửa kính bên trái, cô có thể nhìn xuyên qua màn mưa để thấy quang cảnh thành phố lung linh ở rất xa.

Đây là một biệt thự nằm trên sườn núi.

Tần Giác bất giác rùng mình. Chẳng lẽ cô vẫn còn đang mơ?

Giọng nói máy móc trong đầu Tần Giác vẫn vang vọng đều đều như một trợ lý ảo trên điện thoại.

Tần Giác còn chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì chiếc điện thoại đặt cạnh bồn tắm đột nhiên reo lên.

Trên màn hình là một dãy số lạ.

Ngón tay Tần Giác ướt sũng, vẫn còn thoang thoảng mùi trầm hương, chạm vào màn hình điện thoại.

Một giọt nước nhỏ xuống, chạm đúng nút nghe.

Tần Giác: “...”

Giọng nói vô cảm đó lại vang lên: “Tình tiết vai phản diện đã được cập nhật. Nhiệm vụ: Nhận điện thoại và phớt lờ nhân vật chính do người quản lý đưa đến.”

Tần Giác không muốn nghe, nhưng giờ đây, cúp máy đã quá muộn.

Đột nhiên, giọng một người phụ nữ vang lên từ đầu dây bên kia.

“Tần tổng à! Nguyệt Bạch đã đến chỗ cô rồi đấy. Con bé đó tuy hơi bướng bỉnh chút, nhưng cô cứ từ từ uốn nắn. Nếu nó có làm gì vô phép, cô cứ thẳng tay trừng phạt, đừng nể nang gì nhé. Mà không phải tôi khoe đâu, nhan sắc của Nguyệt Bạch thì thuộc hàng top trong giới nghệ sĩ cùng lứa rồi, từ nhỏ đã học múa, vóc dáng thì khỏi chê luôn...”

Tần Giác cảm thấy người phụ nữ trong điện thoại nói chuyện cứ như một tú bà đang rao hàng vậy.

Khoan đã.

“Nguyệt Bạch?”

Tần Giác ngẩn người trong giây lát, rồi vội vàng khoác áo choàng tắm và nhanh chóng đứng dậy khỏi bồn tắm.