Chương 37

“Không sao đâu, tôi thật sự khỏe rồi.” Giang Lịch Xuyên trả lời cô ấy: “Không tin thì cậu nhìn hành lang xem.”

Sầm Vận ngẩng đầu lên, nhìn thấy Giang Lịch Xuyên nghiêm chỉnh bước ra khỏi văn phòng, cố tình đi ngang qua văn phòng nhân sự rồi lại nghiêm chỉnh đi về.

“Khi cậu ra ngoài, văn phòng các cậu bỗng nhiên yên tĩnh hẳn.” Sầm Vận thấy rất buồn cười.

“Ừm, dọa họ một chút.” Giang Lịch Xuyên quay về văn phòng rồi trả lời: “Còn cậu thì sao, tối nay còn phải làm thêm giờ không? Những công việc nào chưa xong?”

“Dữ liệu, hợp đồng và tài liệu báo cáo, có lẽ phải làm thâu đêm.”

Giang Lịch Xuyên suy nghĩ một chút: “Tôi giúp cậu xem tài liệu báo cáo nhé.”

“:D”

“Sự báo đáp của hạc tiên.”

“Vậy tôi gửi đề cương cho cậu, cậu bắt đầu viết luôn đi.” Sầm Vận ghét nhất là viết tài liệu.

“Chỉ là giúp cậu xem thôi, không phải giúp cậu viết.”

“Vậy không được, theo diễn biến câu chuyện, cậu phải tự làm một mình. Nếu tôi lén xem, cậu sẽ bay đi mất, vì cậu nói cậu là hạc tiên.” (《Sự báo đáp của hạc tiên》)

Ồ, Giang Lịch Xuyên mới nhận ra điển tích này mình dùng có vẻ không phù hợp: “Đó là hạc tiên Phù Tang, tôi là hàng nội địa, không nhìn chằm chằm mới bay được.”

Nói thì là vậy, nhưng Giang Lịch Xuyên vẫn mở đề cương ra — Hứ, Tiểu sư di cậu đúng là gan to thật! Đây là tài liệu báo cáo viết cho sếp tổng đấy! Cậu lại dám buông tay để tôi làm, tôi dù có giỏi đến mấy cũng chưa từng làm vị trí nhân sự mà! Cậu tính đến lúc nộp bản thảo thì bị sếp tổng gϊếŧ chết à?

“Không cần căng thẳng thế đâu, sếp Cao sẽ xem lại giúp tôi mà, anh ấy biết tôi viết tài liệu tệ nên anh ấy có chuẩn bị tâm lý rồi.” Tối về đến nhà, Sầm Vận an ủi con hạc nội địa của mình: “Cậu đang làm gì thế?”

Giang Lịch Xuyên thở dài, lấy ổ cứng của mình cắm vào máy tính xách tay của Sầm Vận: “Nhổ lông của tôi dệt gấm cho cậu.” (《Sự báo đáp của hạc tiên》)

Cô ấy chính là “vua tài liệu” được “kẻ viêm tụy” một tay nuôi dưỡng (hành hạ) mà ra. Giang Lịch Xuyên nhanh chóng phân chia lại đề cương mà Sầm Vận đưa cho, rồi bắt đầu xem dữ liệu.

“Dữ liệu này làm tốt thật đấy.” Giang Lịch Xuyên vừa xem vừa khen ngợi: “Ai làm trong văn phòng các cậu vậy?”

“Tôi chứ ai.” Sầm Vận nói.

“Ồ!” Giang Lịch Xuyên nhìn bảng dữ liệu tinh xảo – đúng là tương phản rõ rệt với cái đề cương như hạch của cậu.

“Cậu đang nghĩ gì đấy?” Sầm Vận không vui.

“Không có gì.” Giang Lịch Xuyên chăm chú gõ chữ.

Nhờ Giang Lịch Xuyên ra tay, ba tiếng sau tài liệu cuối cùng cũng đã thành hình. Mặc dù là lần đầu tiên viết tài liệu về mảng nhân sự, nhưng Giang Lịch Xuyên quá mạnh mẽ, gần như không hề gặp khó khăn nào.

Đương nhiên, Sầm Vận cũng có công. Bất kể Giang Lịch Xuyên muốn xử lý dữ liệu thế nào, cô ấy đều có thể tính toán ra ngay lập tức.

“Viết tốt hơn tôi nhiều!” Sầm Vận nhìn những tiêu đề nhỏ tinh xảo trong bản nháp, mắt sáng rực.

Thật là một "con chó tài liệu" ưu tú! Sao lại có thể chìm đắm vào tình yêu cơ chứ? Thật đáng tiếc, Sầm Vận thầm nghĩ.

“Bình thường cậu có bao giờ xem Thời sự, Nhân dân Nhật báo và Nội san không?” Giang Lịch Xuyên xoa xoa cổ: “Lãng phí dữ liệu tốt như vậy của cậu, lạ thật, sao không sắp xếp cậu sang bên tôi? Người chuyên học mô hình dữ liệu bên tôi cũng không thể so được với cậu.”

“Khen quá rồi đấy.” Sầm Vận vẫn đang thưởng thức tài liệu Giang Lịch Xuyên viết.