Chương 21

“Tối nay không hẹn được rồi.” Sầm Vận nói: “Còn chút chuyện khác, chắc không ăn được.”

“Ồ…”

“Công việc của cậu vẫn chưa xong đúng không? Cậu đi đi, đừng đợi tôi, tôi ăn chậm.” Sầm Vận mới ăn được một nửa.

“Được.” Tống Nam đứng dậy, cầm lấy áo khoác: “Vậy tôi đi trước nhé, sáng mai tôi sẽ mua bữa sáng, rồi đặt ở quầy lễ tân của các cậu.”

Tống Nam đi rồi, Sầm Vận chìm vào suy tư – Mình rất quan tâm cô ấy? Thật sao? Ngay cả Tống Nam cái đồ ngốc này cũng nhìn ra ư? Không thể nào?

Không thể nào chứ?

Trên đường quay lại văn phòng, Sầm Vận đặc biệt ghé vào nhà vệ sinh. Cô nhìn bản thân trong gương, không rõ vừa rồi mình đã biểu lộ vẻ mặt như thế nào mà khiến Tống Nam nảy sinh ảo giác kỳ lạ như vậy.

Để mô phỏng, cô giả vờ mình lại rơi vào trạng thái suy luận.

“Tại sao chứ? Tại sao tên đeo kính gọng vàng lại muốn giở trò xấu xa chứ? Tại sao chứ?”

Kết quả là mình trong gương trông vô cùng nham hiểm! Có quan tâm ai đâu chứ?

Tống Nam chắc là nhìn nhầm rồi, dù sao thì anh ta vẫn luôn chậm chạp mà, Sầm Vận thoa lại son môi, tự an ủi bản thân.

Buổi chiều, Giang Lịch Xuyên đang họp với các đồng nghiệp mới của cô. Bên đó là khu vực văn phòng mở, ngẩng đầu lên là có thể thấy bàn họp của họ, nhưng Sầm Vận vẫn không ngẩng đầu lên, cô bận hướng dẫn người khác làm một hợp đồng lao động, trong lòng toàn là việc của mình.

Gần đây đúng là cô đã nghĩ về chuyện của Giang Lịch Xuyên quá nhiều, Sầm Vận vẫn tự kiểm điểm lại. Khi tan làm, cô mang một USB đầy tài liệu về nhà.

Hôm nay chỉ vì một suy nghĩ thoáng qua mà không ăn được vịt quay, vậy thì về nhà làm thêm chút việc, tranh thủ cuối tuần này cùng Tống Nam lái xe ra ngoại ô. Bên đó có rất nhiều cửa hàng mới mở, đi xem có gì ngon không, đúng rồi! Rốt cuộc thì đó là phiền muộn của người khác, mình lo chuyện bao đồng làm gì chứ.

Tối đến, Sầm Vận không ăn cơm, thực ra sức ăn của cô ấy không hề lớn chút nào, hoàn toàn là do thèm ăn, khi không có món ngon thì cô ấy sẽ không ăn cơm mà chỉ uống viên vitamin.

Căn hộ của cô là một căn hộ tiêu chuẩn hai phòng, vì không có khách ghé thăm nên cô ấy đã biến phòng khách thành khu vực làm việc. Hai phòng ngủ, một dùng để ngủ, phòng còn lại dùng để trưng bày những món quà lưu niệm cô mang về khi đi công tác hoặc du lịch.

Tối nay trời quang mây tạnh, ánh trăng sáng trong, nhưng không hiểu sao bên ngoài cửa sổ luôn có tiếng gió. Lúc đầu Sầm Vận không để ý, cô ngẩng đầu nhìn mấy lần, thấy rèm cửa không hề động đậy, tưởng rằng mình nghe nhầm. Mãi cho đến khi tiếng “loảng xoảng, loảng xoảng” vang lên một lần nữa, cô mới nhận ra điều kỳ lạ.

Sầm Vận đứng dậy bật đèn lớn phòng khách, lần này cô phát hiện đúng là không phải ảo giác, bên ngoài cửa sổ hình như có thứ gì đó. Đây là tầng chín, mà mới tám rưỡi tối, ai vậy chứ? Nếu là ma thì cũng đến sớm quá rồi!

Lúc này, tiếng động bên ngoài cửa sổ càng lớn hơn, hình như có thứ gì đó đang cào vào hàng rào thép.

Sầm Vận đâu có nhát gan, cô đã tự mình bươn chải bao nhiêu năm nay, đập nát gián, đập chết nhện, không nói đến bắt rắn bằng tay không, nhưng diệt vài con chuột thì vẫn ổn.

“Làm đứt cả mạch suy nghĩ hợp đồng của tôi rồi!” Sầm Vận cảm thấy bên ngoài cửa sổ chắc chắn không phải là người, cô cầm dép lê đi tới, muốn xem là yêu quái phương nào.