Mèo điên rồi? Tôi thấy là cậu điên rồi thì có? ... Mèo còn biết cắn cô ta, vậy mà cậu nhắc đến cô gái tóc hime cut kia lại còn tự trách! Trời ơi! Chuyện này chẳng liên quan gì đến đồng tính hay không cả! Giang Lịch Xuyên, cái lối suy nghĩ của cậu không hợp để yêu đương đâu! Cậu là một kẻ tàn phế bẩm sinh trong tình yêu!
“Thôi sau này vẫn nên tập trung làm việc đi...” Sầm Vận không thể nghe nổi nữa, cô muốn đưa cho Giang Lịch Xuyên một cây gậy tình yêu, lại muốn đẩy cô ấy lên xe lăn tình yêu.
Phải rồi, tập trung làm việc tốt đi, lát nữa tôi vẫn nên nói chuyện với cậu về phòng thư ký vậy. Cậu tàn phá chốn công sở khiến tôi vui vẻ cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng nghe cậu kể chuyện tình yêu lại hoàn toàn làm tôi mất cả ngon miệng.
Lúc Sầm Vận đang ăn uống no say, Tống Nam bị cô bùng hẹn lại đang thực sự chuyên tâm làm việc. Dù sao cũng không hẹn được, anh ta liền đổi ca, giám sát buổi kiểm tra tối.
Tầng của Ban Tổng hợp nằm chéo so với cửa sổ của anh ta, tối nay, đèn phòng Trưởng Ban Tổng hợp vẫn sáng. Nhưng như Sầm Vận nói, Tống Nam thực ra chẳng nhạy bén chút nào. Anh ta không hề nghĩ tới việc vì sao Cao trưởng ban của Ban Tổng hợp lại làm thêm giờ hôm nay, đương nhiên cũng chẳng nghĩ tới việc nên kể chi tiết này cho Sầm Vận.
“Tôi đã chuyển cô ấy sang bên Lưu Quốc Vĩ rồi.” Cao trưởng ban dùng điện thoại riêng gọi: “Ngài cứ yên tâm, tôi cũng sẽ luôn theo dõi sát sao. Vị trí này yêu cầu chuyên môn rất cao, cô ấy không xuất thân từ ngành dữ liệu, chắc chắn trong nửa năm không thể thành thạo được… Hiểu rồi, hiểu rồi, ngài cứ yên tâm, Tổng giám đốc Viên bên kia đã chấp nhận rồi, ngài yên tâm, chính ông ấy đã đề bạt Giang Lịch Xuyên, Giang Lịch Xuyên còn không kịp cảm kích ông ấy thì làm gì có cảnh giác… Vâng, đây là kết quả tốt nhất…”
Cuộc điện thoại diễn ra rất lâu, nhưng chỉ xoay quanh một vấn đề này.
Sau khi báo cáo xong, Cao Cửu Tường ngồi lại ghế làm việc, nhìn chằm chằm vào cuốn lịch để bàn, ngẩn người rất lâu.
Bây giờ mới là mùa thu, còn lâu mới tới năm mới, nhưng tờ lịch tháng Mười Hai như một tảng đá lớn đè nặng trong lòng anh ta.
Anh ta không biết liệu mình có thể bình an vượt qua kiếp nạn này không, hay có thể thoát ra khỏi vũng lầy này được nữa không.
…Đến cả người mang họ Viên cũng bị buộc phải liên thủ với họ… Dù sao thì… lần này đội thanh tra trung ương sẽ đến…
---
Sau khi rời khách sạn và chuyển đến nhà mới, tâm trạng căng thẳng của Giang Lịch Xuyên cuối cùng cũng được thả lỏng. Căn hộ thuê lần này chắc chắn không bằng căn hộ cũ của cô, nhưng rất thoải mái và ấm cúng. Tất cả là nhờ phúc của Sầm Vận.
Đồ đạc của cô gần như đều bị bỏ lại ở thành phố cũ, đến cả áo khoác mùa này cũng phải mua lại. Chiếc vali Chu Chu ném ra ngoài cửa chỉ có giấy tờ và đồng phục, cứ như bị cướp sạch vậy! A! Giang Lịch Xuyên đấm vào đầu mình, cô tự nhủ cố gắng nghĩ theo hướng tích cực – ít nhất mọi chuyện đã kết thúc, mắt không thấy thì lòng không phiền, hãy bắt đầu lại từ đầu.
Lại một cuộc mua sắm mới, từ ga trải giường đến đồ ngủ, nội y, và cả ổ mèo mới. Đáng thương, cô thậm chí còn không lấy được ổ mèo cũ ra.
“Đậu Đậu.” Giang Lịch Xuyên vuốt ve con mèo: “Hôm nay ổ mèo sẽ được giao đến, đừng quậy phá ở nhà nhé, cô đi làm đây.”