Chương 13

Kết quả là Giang Lịch Xuyên lập tức quay đầu lại: “... Đồng nghiệp bên phòng Tổng hợp nói họ vẫn chưa tìm được nhà cho tôi.”

“À...” Sầm Vận cười khổ: “Thật ra họ sẽ không có thời gian tìm nhà cho cậu đâu, cậu phải tự tìm.”

À... ha ha ha, Giang Lịch Xuyên cũng cười gượng.

“...”

“...”

“Ít nhất thì khách sạn cũng gần công ty, ừm...” Giờ đã gần tám giờ rồi, Sầm Vận hơi tò mò. “... Cậu vẫn phải đi tăng ca à?”

“Không không.” Giang Lịch Xuyên vội vàng lắc đầu: “Tôi đi thăm mèo của tôi.”

“Mèo?”

“Ừm, mèo.” Giang Lịch Xuyên không tự nhiên xoa xoa tay: “Tôi, cả mèo nữa, đều bị đuổi ra ngoài rồi. Vì ở khách sạn nên chỉ có thể gửi mèo ở bệnh viện thú y. Giờ tôi qua thăm nó.”

“...”

“Cảm ơn, vậy tôi đi bên kia đây.” Giang Lịch Xuyên lại thấy vẻ căng thẳng trên mặt Sầm Vận, cô vội vàng kết thúc cuộc đối thoại.

“Này...”

“Hả?”

Giang Lịch Xuyên quay đầu lại, cô thấy Sầm Vận không tự nhiên vuốt vuốt tóc.

“Này, đây là một bên môi giới khá ổn, không phải dạng chuỗi nhưng đủ tư cách để làm hồ sơ thanh toán công ty.” Sầm Vận lấy ra một tấm danh thϊếp từ trong túi đưa cho cô: “Nhà của tôi cũng là thuê qua bên này.”

Vẻ mặt Giang Lịch Xuyên như được sủng mà lo khiến người ta thấy hơi đáng thương.

Phải biết, nếu là trong công việc, dù trời sập cô cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt này.

Xem ra, tình yêu chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Sầm Vận thầm đảo mắt trong lòng: Cô ta thậm chí còn không tiện hỏi luôn chuyện phòng thư ký, thôi rồi, hết thuốc chữa.

Hừ, cái đảo mắt thứ hai.

Trụ sở chính nằm ở khu phố sầm uất nhất thành phố, vô số tòa nhà văn phòng kết hợp thành một mạng lưới ánh sáng tráng lệ, không tắt đèn dù đã gần nửa đêm.

Các nhà quy hoạch đô thị đã thiết kế một bức tường vô hình, chia cắt khu phố tài chính hiện đại và khu phố cổ. Căn hộ kiểu cũ cô ở đối diện với phố tài chính, phòng ngủ chính là đài quan sát tuyệt vời. Bởi vậy, Sầm Vận vừa có thể tận hưởng sự phồn hoa, vừa có thể tận hưởng sự thoải mái.

Chia tay cái đầu óc si tình đáng thương kia xong, cô về nhà, thay đồ ngủ, lấy đồ ngọt và rượu ngon từ tủ lạnh ra, tự làm một bữa khuya.

Đây chính là cuộc đời mà cô tự vạch ra cho mình: thoải mái, tự do, không gánh nặng.

Giá như Giang Lịch Xuyên cũng có quan điểm sống như vậy thì tốt biết mấy — đi làm tận hưởng sự kịch tính, tan làm tận hưởng sự thoải mái, kiếm thật nhiều tiền, chứng kiến đủ mọi cung bậc của cuộc đời, đứng ngoài quan sát, tuyệt đối không nhập cuộc.

Tuyệt đối không nhập cuộc.

Giang Lịch Xuyên thực ra cũng vẫn luôn nghĩ như vậy, trong bộ não cô cũng có một “nhà quy hoạch đô thị”, nhưng bức tường vô hình đó ngăn cách màu đỏ và màu xám. Màu đỏ đại diện cho hạnh phúc, là loại hạnh phúc của người bình thường: nước chảy thành sông, tự nhiên mà có, tràn đầy ánh nắng, ấm áp và lời chúc phúc.

Còn màu xám? Màu xám thực ra cũng đại diện cho hạnh phúc, nhưng đó là hạnh phúc u ám, ẩn mình trong góc khuất. Cô không cố ý ở trong phần màu xám, cô trời sinh đã như vậy. Bởi vậy, nếu có thể lựa chọn, cô hy vọng những người vốn thuộc về màu đỏ cứ tiếp tục ở trong phần màu đỏ thì tốt rồi.

Không nên quấy rầy họ, không thể kéo họ vào cuộc.

Mười rưỡi, bệnh viện thú y sắp đóng cửa, Giang Lịch Xuyên lần cuối cùng xoa xoa mặt mèo: “Tôi sẽ nhanh chóng tìm được nhà mới cho chúng ta.”