Cố Tu "chậc" một tiếng, nhưng mặt thì lại tươi như hoa, sung sướиɠ một mình hưởng thụ mỹ thực. Mùa thu tiêu điều lạnh lẽo được ăn một miếng hạt dẻ rang đường nóng hổi, còn gì hạnh phúc hơn.
Hương thơm tự nhiên của dầu mỡ quyện với mùi sữa, vì nhiệt độ cao mà bốc hơi khuếch tán, lan tỏa trong không khí.
Thì ra mùi hương ngọt ngào trên người chàng trai là từ mấy món ăn vặt này mà ra.
Có vài phần bất ngờ, tuy nhiên Lục Thời Sâm trước đây không quan tâm đến đời tư của Cố Tu, không rõ khẩu vị ăn uống của anh, càng không biết anh có phải lúc nào cũng ham ăn như vậy không.
Trên đường Lục Thời Sâm lại liếc sang vài lần, Cố Tu cắn hạt dẻ rất chuyên chú, không rảnh để ý đến hắn.
Rõ ràng không cười, nhưng đôi mắt cong cong lại trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
Lục Thời Sâm nhếch mép, khẽ ho một tiếng mới lên tiếng: "Tới rồi."
Cố Tu đi nhờ xe gặp phải một vấn đề nho nhỏ.
Lục Thời Sâm đi theo sau anh trông chẳng giống thuận đường chút nào, mà là giám sát, như thể nếu anh không xử lý ổn thỏa minh tinh nhỏ mình nuôi thì sẽ không chịu bỏ qua.
"Khụ."
Cố Tu đột nhiên dừng bước, mũi chân xoay một vòng.
Trong một tiếng ngắn ngủi, Lục Thời Sâm hoặc là đang chau mày hoặc là đang trên đường chau mày, khiến người ta không khỏi lo lắng hắn có sớm xuất hiện nếp nhăn giữa hai chân mày không. Nhưng công chính của Tấn Giang là con cưng được tạo hóa ưu ái, năm tháng và tuổi tác chỉ càng làm tăng thêm sức hấp dẫn chín chắn, ổn trọng cho hắn.
Ánh mắt màu tro khói lặng lẽ rơi trên mặt Cố Tu, hai tay đút túi quần không nhúc nhích, dường như muốn xem anh còn có thể nói năng khéo léo thế nào nữa.
007 run rẩy ló đầu ra: [Ký chủ... sao công chính còn chưa đi vậy?]
Cố Tu lại có lý lẽ đàng hoàng: “Tôi đến thăm vợ tương lai của hắn, còn định tặng hoa cho người ta, dĩ nhiên là không được rồi.”
Theo kịch bản, Cố Tu đi đâu ăn chơi cũng được, đây không phải tình tiết chính nên không yêu cầu, chỉ là anh cần phải lạnh nhạt với thụ chính, không nên đến bệnh viện thăm đối phương.
007 bị thuyết phục, yên lòng, tò mò muốn xem ký chủ không đi theo lối mòn sẽ xử lý tình huống bất ngờ trước mắt như thế nào.
Cố Tu nói trong đầu: “Cứ xem tôi đây, tôi còn có thể đẩy nhanh tiến độ kịch bản, để công thụ gặp nhau sớm hơn...”
Vừa dứt lời, chàng trai tóc vàng trước mặt Lục Thời Sâm lại nhếch môi cười, lớp trang điểm mắt khói đã hoàn toàn lem thành mắt gấu trúc, trong chớp mắt mới để lộ ra vài phần ánh sáng gian xảo khó nhận ra.
"Cái đó chú chín, Dao Dao vẫn còn đang giận tôi, tôi không dám vào."
Cố Tu bước lên một bước, dĩ nhiên là có ý định tác hợp.
Lục Thời Sâm không hề động lòng, nửa bên mày khẽ nhướng, như là đang ngầm hỏi: Rồi sao?
"Chú chín, hay là chú giúp tôi mang hoa này vào đi. Dù sao chú cũng là trưởng bối." Cố Tu cười hì hì, trưởng bối này trưởng bối nọ, nhưng biểu cảm và giọng điệu đều không có chút ý tôn trọng nào: "Giúp người thì giúp cho trót, tiễn Phật... không phải, đưa cháu đến tận nơi chứ."
Đuôi mắt Lục Thời Sâm nheo lại, ánh mắt sắc bén như hai lưỡi dao, cặp kính trong suốt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Nếu để người trong công ty thấy được, đều sẽ biết đây là dấu hiệu nguy hiểm.
Cố Tu ra vẻ trời không sợ đất không sợ, vẫn cười: "Cảm ơn chú chín."
Nếu Lục Thời Sâm đã thích ra vẻ không muốn nói chuyện, Cố Tu liền xem như hắn đã đồng ý, nhét bó hoa tươi vào tay đối phương: "Đại ân không lời cảm tạ! Tôi còn có việc, đi trước nhé chú chín."
Lục Thời Sâm không hề phối hợp.
Nhưng Cố Tu ra tay bất ngờ, nhanh chóng nắm lấy tay hắn khép lại, nắm chặt bó hoa.
Lục Thời Sâm sững người.
Trước mắt là một cái đầu vàng óng, đôi mắt gấu trúc trông vô cùng đắc ý, trên mu bàn tay là nhiệt độ nóng rực của lòng bàn tay, da thịt trực tiếp tiếp xúc, tê tê dại dại.
Cố Tu lại cười một tiếng, báo cho đối phương số phòng bệnh, vẫy tay, thành công thoát thân.
Từ bệnh viện đi ra, hít mấy hơi không khí tự do, giọng điệu Cố Tu nói chuyện với 007 cũng trở nên vui vẻ: “007, cậu xem trên đỉnh đầu tôi có phải xanh rờn không?”
007: [...] Thật chưa từng thấy loại ký chủ nào sắp bị cắm sừng mà còn vui vẻ thế này!
Cố Tu mua một túi hạt dưa mới rang bên đường, nóng hổi thơm phức, anh vừa cắn hạt dưa vừa hóng chuyện: “Cậu nói đúng, câu chuyện tình yêu triền miên đắm say quả nhiên thú vị hơn nhiều. Tiếc là cậu chẳng có tác dụng gì, ngay cả tình hình trong phòng bệnh cũng không thể livestream cho tôi xem... chậc.”