"Mấy minh tinh nhỏ chơi bời thì được, nhưng phải biết điểm dừng, càng không được dẫn về nhà."
Có lẽ hôm nay đột nhiên thấy đứa cháu này thuận mắt hơn một chút nên Lục Thời Sâm nói nhiều hẳn lên. Tuổi chưa đến ba mươi mà đã lo chuyện như ông bố bốn năm mươi tuổi.
Tiếc là, Cố Tu đã thay ruột còn khó chịu khi bị dạy đời hơn cả nguyên chủ, theo anh thấy thà dừng xe mở cửa ra ngoài đánh một trận, ai nắm đấm cứng hơn thì nghe người đó.
Ánh mắt Cố Tu trống rỗng, gọi hệ thống trong đầu: “Cậu có thể tắt thính giác của tôi đi không?”
007: [...]
Cố Tu: “Chẳng phải cậu nói cậu thân với tôi nhất trần đời sao? Cậu còn gọi tôi là Chiu Chiu nữa, thế mà giờ đã trở mặt không nhận người quen rồi à?”
007: [...] Đó là do cặp mắt chó không tồn tại của nó bị mù!
Nhưng 007 không hiểu sao lại hơi sợ Cố Tu, không dám giả chết không lên tiếng, bèn hậm hực nói: [Cục Xuyên nhanh rất nhân văn, bọn hệ thống chúng em là ngành dịch vụ, chỉ có quyền hạn tắt cảm giác đau cho ký chủ, mà còn phải được ký chủ cho phép trước...]
Cố Tu: “Cậu đúng là vô dụng.”
Trong tầm mắt của Lục Thời Sâm, dù đứa cháu trai có vẻ ngoan ngoãn yên tĩnh nghe lời dạy dỗ, nhưng mặt mũi lại sưng sỉa, thỉnh thoảng còn gãi gãi tai, tâm trạng bực bội như hữu hình, đậu trên từng hạt bụi lơ lửng trong không khí.
"Cố Tu."
Lục Thời Sâm không thể nhịn được nữa, khẽ gọi.
Cố Tu chép miệng: "Nghe đây."
"Đây là yêu cầu, không phải khuyên bảo." Lục Thời Sâm nghiêm giọng: "Minh tinh dù nhỏ đến đâu, nhất cử nhất động cũng sẽ bị công chúng chú ý. Quản cho tốt cậu ta, đừng để cậu ta ở ngoài gây chuyện, ảnh hưởng đến gia đình."
Cố Tu im lặng đối mặt.
Nhưng sân khấu nội tâm lại vô cùng phong phú: “007, cậu tìm giúp tôi gần đây có chỗ nào bán hạt dẻ rang đường ngon không.” 007 còn chưa kịp phát huy tác dụng, chiếc xe sang trọng vừa hay đi qua một khu thương mại sầm uất, Cố Tu mắt tinh phát hiện vài cửa hàng vụt qua ngoài cửa sổ, vội vàng la lên: "Chú chín, dừng xe! Dừng lại một chút!"
Lục Thời Sâm chau mày khó chịu, còn tưởng Cố Tu lại thấy tình nhân bé nhỏ nào.
Mang một bụng lửa giận, hắn quay đầu lại thì chỉ thấy Cố Tu cười toe toét, đuôi mắt hơi nhếch lên, lớp trang điểm mắt khói đen kịt dường như cũng không còn ngứa mắt đến thế.
Cố Tu hùng hồn sai chú chín như tài xế, thuận lợi khiến hắn đạp phanh, vừa cười vừa dùng lời của hắn làm cái cớ: "Chú chín, chẳng phải chú bảo tôi để tâm một chút sao?"
Vừa nói ngón tay thon dài vừa chỉ ra ngoài cửa sổ, vào biển hiệu của một tiệm hoa.
"Thăm người bệnh, sao có thể thiếu hoa được chứ?"
Trong lúc duy trì hình tượng nhân vật, Cố Tu cũng không muốn thật sự chọc giận Lục Thời Sâm.
Tuy sau này họ sẽ là tình địch không đội trời chung, Lục Thời Sâm sẽ trở thành chỗ dựa mới của Giang Viễn Diêu và vả mặt anh tơi bời, nhưng nể tình xưa nghĩa cũ, cũng là mong anh có thể hoàn toàn rời xa người yêu, Lục Thời Sâm sẽ cho anh một khoản tiền để anh ra nước ngoài tự sinh tự diệt.
Cố Tu định bụng trước khi đi sẽ sống những ngày tháng tự do tự tại. Khoản tiền đó dĩ nhiên là càng nhiều càng tốt, càng nhiều càng tốt.
Vì thế Cố Tu hành động cũng khá nhanh gọn, không để Lục Thời Sâm đợi quá lâu, năm phút sau đã quay lại, giơ bó hoa vừa mua gõ gõ lên cửa sổ.
"Chú chín, tôi mua xong rồi."
Cửa sổ xe hé một khe hở, tay Lục Thời Sâm gác lên đó, hai ngón tay kẹp một điếu thuốc.
Mặc cho khói trắng từ từ bay lên, hắn không vội hành động, chỉ khẽ nhướng mắt. Ngoài khe cửa sổ, mái tóc vàng của Cố Tu bay phấp phới trong gió, lại là nụ cười giả tạo không đồng nhất với nội tâm.
Một lát sau.
Lục Thời Sâm đồng thời dời mắt vào điếu thuốc, dí tắt đầu thuốc vào gạt tàn trên xe, "cạch" một tiếng, mở khóa cửa.
Cố Tu lúc này mới vòng sang ghế phụ lên xe, tiếng lá khô bị giẫm lên kêu lạo xạo, mang theo chút hơi lạnh của mùa thu.
Cùng với, mùi hương ngọt ngào ngày càng rõ rệt, nồng nàn.
Lục Thời Sâm không khỏi liếc mắt nhìn.
"Quá là để tâm luôn này, đây là bánh ngọt." Cố Tu lắc lắc túi hạt dẻ rang đường mới ra lò, đưa tay về phía trước, cười hì hì: "Kính chú."
Lục Thời Sâm: "..."
Người đàn ông mặt lạnh như tiền khởi động xe, một ánh mắt cũng lười cho anh, lạnh lùng nói: "Cầm đi."