Thế giới 1 - Chương 5: Hào môn máu chó (5)

Ký chủ mới quá cá tính, quá có chủ kiến, hoàn toàn lệch pha với phong cách lãng mạn sướt mướt của Tấn Giang, khiến hệ thống stress đến hói cả đầu.

Quả cầu tròn vo láng bóng nằm rạp xuống, ánh sáng bạc cũng ảm đạm đi mấy phần, 007 hệt như một vị bề tôi nhu nhược đang uyển chuyển khuyên can: [Ký chủ, với vai trò một tra công ăn chơi trác táng, hình như ngài hơi lịch sự quá rồi...]

Hoàng đế chuyên quyền độc đoán Cố Tu phản bác lại bàng một tràng dài: “Tôi đang mỉa mai đấy, đồ hệ thống ngốc. Cái gì mà công hệ ngưu ma vương, nói thì hay lắm. Tôi thấy hắn chính là kiểu đàn ông tinh anh điển hình, đặc biệt coi trọng cái thể diện bề ngoài. Nói muốn đưa tôi đi chẳng qua chỉ là lời khách sáo đầu môi, tôi đây mới không thèm phối hợp với hắn. Thất hứa từ chối tôi thì hắn mất mặt, còn làm tài xế cho tôi thì hắn khó chịu mà tôi lại nhàn thân, đối với tôi thì đôi bên cùng có lợi cả.”

007 bừng tỉnh ngộ: [Em đã nói mà! Ký chủ trông không giống người có tố chất gì cả!]

Cố Tu: “Cút.”

007: [...QAQ]

Lục Thời Sâm có đôi chút bất ngờ.

Nhưng trên mặt lại không hề để lộ. Cảm xúc của hắn gần như không bao giờ bộc lộ ra ngoài, huống hồ chi người trước mặt chỉ là một tên hậu bối chưa làm nên trò trống gì.

Hắn khẽ gật đầu, cử chỉ và lời nói đều toát lên phong thái lịch thiệp tự nhiên: "Được, vừa hay họp xong rồi, cậu đi với tôi."

Trên đường đến hầm gửi xe, Lục Thời Sâm vẫn không ngừng đánh giá đứa cháu trai cứng đầu khó bảo này.

Cách xe chừng hai ba bước, hắn dùng điều khiển từ xa mở khóa, đèn xe lóe sáng.

Cố Tu đến giờ vẫn không quay đầu bỏ chạy, sau khi xác định được chiếc xe mục tiêu thì ngược lại còn lao thẳng tới, thậm chí đi trước cả hắn, không chút khách sáo mà kéo cửa ghế phụ rồi trèo lên xe.

Lục Thời Sâm: "..."

Trước đây Cố Tu cũng từng ngồi xe của hắn vài lần, nhưng đều là lúc có tài xế. Hắn ngồi ghế phụ, Cố Tu ngồi ghế sau. Hai chú cháu vốn đã ngứa mắt nhau, đến cả ánh mắt trao đổi qua gương chiếu hậu cũng chẳng có.

Lục Thời Sâm thong thả bước tới.

Cố Tu tự mình cài dây an toàn, cái đầu vàng óng như cây nấm ngẩng lên, lại nở một nụ cười giả lả với hắn, ra vẻ nói: "Cảm ơn chú chín."

Bàn tay Lục Thời Sâm nắm chặt vô lăng, liếc mắt sang.

Ăn vận đúng chuẩn công tử bột, vừa đeo dây chuyền vừa trang điểm, đôi mắt như bị than hồng hun đến lem luốc một mảng đen kịt, chắc là để cho mắt trông to hơn?

Lòe loẹt phô trương, trong mắt Lục Thời Sâm chỉ có hai chữ, tầm thường.

Thế nhưng, hắn đột nhiên phát hiện, đứa cháu họ này tuy là mắt một mí nhưng tuyệt đối không nhỏ, tròng đen chiếm phần lớn, trên dưới đều không lộ lòng trắng.

Lúc nhìn người khác, trong veo mà sáng ngời, là vẻ rạng rỡ mà dù có một vành khói đen bao quanh cũng không tài nào che lấp được.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, chẳng ai dời mắt đi trước.

007 gào thét trong đầu anh: [Ký chủ! Lục Thời Sâm là công chính đó! Hắn có nhìn ra gì không vậy?]

Chuyện bé xé ra to.

Trong thế giới tiểu thuyết, nhân vật chính sau khi bị xuyên vào thì tính tình thay đổi lớn, cha mẹ ruột cũng khó mà nhận ra, huống hồ là người chú họ chẳng có quan hệ máu mủ, lại còn luôn ngứa mắt mình này chứ?

Phóng đãng, cứng đầu, lăng nhăng.

Cố Tu ghi nhớ hình tượng nhân vật của mình, nhếch môi cười: "Sao thế? Mặt tôi dính gì bẩn à?"

Thứ bẩn thì nhiều lắm.

Sắc mặt Lục Thời Sâm lạnh tanh, không đáp lời, dường như nói nhảm với anh một câu cũng thấy bẩn miệng.

Cái vẻ kiêu ngạo từ trên cao nhìn xuống này, nhìn nhiều Cố Tu cũng thấy phiền. Anh vốn không phải kiểu người rộng lượng đến mức nuốt cục tức vào bụng, trước đây khi đóng vai pháo hôi phản diện cũng toàn kẹt ngay lằn ranh sụp đổ hình tượng, phá vỡ tình tiết, hoàn thành nhiệm vụ một cách hiểm hóc.

Anh bĩu môi, lại nhìn vào làn sương xám trong đôi mắt kia, mọi cảm xúc đều được giấu đi thật sâu.

"Ừm?"

Như phát hiện ra điều gì, đôi mắt đen trắng rõ ràng của Cố Tu tức thì sáng lên mấy phần.

Lục Thời Sâm không thể làm lơ ánh nhìn rực cháy ấy, lại liếc mắt sang, rồi đột nhiên sững người.

Mắt của Cố Tu, trước đây đã có dáng vẻ này sao?

Lục Thời Sâm chậm rãi chau mày.

"Ây."

Sau một tiếng thở dài, Cố Tu ở ghế phụ đột nhiên nghiêng người về phía hắn.

Dây an toàn hằn một nếp sâu trên chiếc áo sơ mi da báo, cổ áo hờ hững hé mở, để lộ ra thêm nhiều mảng da trắng như tuyết.

"Chú chín, cà vạt của chú bị lệch rồi."