Thế giới 1 - Chương 30: Hào môn máu chó (30)

"Súc miệng đi, nghỉ một lát. Còn khó chịu không? Mẩn đỏ trên người ra ngoài bôi thuốc là được, trong nhà đều có cả."

Cố Tu như tỉnh dậy từ một giấc mộng ướt sủng, toàn thân là mồ hôi lạnh lẽo ẩm dính.

"Chú chín..." Yết hầu Cố Tu trượt một cái, cảm giác không quen được người khác chăm sóc còn hơn cả cảm giác mặc áo sơ mi hoa mẫu đơn ra đường, anh có chút không biết phải làm sao, á khẩu không nói nên lời.

Cho đến khi cúi đầu, anh nhìn thấy bàn tay Lục Thời Sâm đang vươn về phía bồn rửa, không biết làm sao nên đành tìm chuyện nói: "Ờm... Ngài rửa tay trước đi."

"Ừm."

Lục Thời Sâm vừa hay mở vòi nước, mười ngón tay thon dài đan vào nhau, trong trong ngoài ngoài cẩn thận rửa sạch, rồi rút một chiếc khăn sạch lau tay, cuối cùng mới ngước mắt nhìn đứa cháu họ của mình.

Khuôn mặt tái nhợt kia ửng lên một màu đỏ khác thường, xấu hổ đến mức chỉ hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.

Lục Thời Sâm chợt nhớ ra, Cố Tu mới tốt nghiệp đại học, là độ tuổi chưa tiếp xúc với xã hội, dễ bị lừa gạt.

Dù chỉ là một sinh viên đại học với cái gọi là "ngu ngơ trong sáng", kiến thức đời sống của Cố Tu thực sự kém đến mức không thể tin nổi. Cha mẹ có nuông chiều đến đâu, cũng không đến mức này.

So với việc được cha mẹ bảo bọc quá mức đến mức không thể tự lo cho cuộc sống, anh càng giống một mầm non đơn độc, tự mình lớn lên trong một nhà kính chân không, vì vậy mới thiếu kinh nghiệm xã hội và kiến thức cơ bản nghiêm trọng.

Nhưng anh cũng tự nuôi mình rất tốt. Dáng đẹp mặt xinh, phô trương đẹp đẽ.

Không lâu trước còn ngang ngược ngạo mạn, lúc này lại im hơi lặng tiếng, trạng thái của chàng trai trẻ như tàu lượn siêu tốc lên xuống thất thường, thuần túy mà đơn giản.

Lục Thời Sâm đột nhiên ngứa tay, bàn tay đã lau sạch nhẹ nhàng lướt qua mái tóc đen mềm mại.

Rồi nói một tiếng.

"Ngoan."

Giọng nói trầm thấp mang theo luồng khí ấm áp lướt qua tai Cố Tu, vù vù vù vù, như một con côn trùng nhỏ chui vào màng nhĩ.

Cố Tu ngẩn người, đồng tử đột nhiên co lại.

Lần này, người không tự nhiên lập tức đổi thành Lục Thời Sâm, hắn khẽ ho một tiếng, vẫn là dáng vẻ của một quý ông lịch lãm, giọng điệu lại mang theo sự áp đặt không cho phép xen vào: "Từ hôm nay, cậu ở chỗ này với tôi..."

Ngoài phòng vệ sinh, là sảnh lớn của một căn biệt thự xa lạ hoành tráng.

007 hiện ra giới thiệu cho Cố Tu: [Đây là căn biệt thự giai đoạn sau của tiểu thuyết công chính dùng để kim ốc tàng kiều đó. Thụ chính ở nhà livestream, công chính vô tình lọt vào ống kính, chuyện tình của hai người bất ngờ bị bại lộ, là phân đoạn cao trào của cả cuốn tiểu thuyết!]

Cố Tu: “...”

Trần nhà cao năm mét mở ra một tầm nhìn thoáng đãng, đèn chùm pha lê tầng tầng lớp lớp rủ xuống. Rõ ràng là nhà riêng, lại có một không khí xa hoa tráng lệ như Thượng Hải những năm xưa. Bức tường TV thông giữa tầng một và tầng hai là cả một phiến bạch ngọc thượng hạng, mang theo những đường vân tự nhiên tinh tế thanh nhã.

Đồ đạc bài trí chủ yếu là tông màu trắng và xám đơn giản, đúng như đời tư nhạt nhẽo của chủ nhân, trung hòa đi cảm giác xa hoa kiểu trọc phú.

Lục Thời Sâm giới thiệu một ông lão nho nhã đeo găng tay trắng cho Cố Tu: "Đây là quản gia, chú Đồng." Rồi lại giơ tay chỉ: "Phòng của cậu ở bên kia. Ngày mai vừa hay là cuối tuần, cậu và chú ấy cùng nhau về nhà họ Cố một chuyến, chuyển hành lý qua đây."

Tính cách của Lục Thời Sâm là nói một không hai, sự sắp xếp đi chệch khỏi kịch bản tiểu thuyết này thực sự không dễ từ chối. Cố Tu đảo mắt, nghĩ chắc vấn đề cũng không lớn, bây giờ cách tình tiết kim ốc tàng kiều còn mấy tháng nữa mới diễn ra.

Anh gật đầu đồng ý, vẻ mặt nghiêm nghị của Lục Thời Sâm tức thì dịu đi không ít. 007 khá là lạc quan, kích động bay vòng quanh Cố Tu la hét: [Căn nhà này xa hoa quá đi! Không hổ là công chính!]

“Nhưng có một vấn đề...” Cố Tu vào ở trong căn phòng lớn mà Lục Thời Sâm sắp xếp cho mình, cởi chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, vừa nói trong đầu: “Không phải tôi còn phải livestream khoe của sao? Đợi sau khi bị đuổi khỏi nhà họ Cố, tôi sẽ bị vả mặt tơi bời, bị cả mạng xã hội chế giễu."

Đúng vậy, vai diễn của anh không chỉ là anh chồng cũ tra nam trong hỏa táng tràng, mà đồng thời còn kiêm nhiệm vai pháo hôi đối lập bị vả mặt. Anh là thiếu gia nhà giàu giả kiêu ngạo, hống hách cuối cùng lật xe, thụ chính là ngôi sao mới tự lực tự cường đang lên. Hai người đối lập rõ ràng.

Nguyên chủ khoe khoang đủ loại quần áo trang sức hàng hiệu xa xỉ, vì gu thẩm mỹ tầm thường mà bị khen chê lẫn lộn. Sau này cậu ta bị đuổi khỏi nhà họ Cố trở thành tay trắng, tục ngữ nói càng không có gì càng muốn khoe cái đó, cậu ta dứt khoát làm tới, lôi cả người chú chín chủ tịch của mình ra, ý đồ cáo mượn oai hùm.

Đúng lúc cư dân mạng nửa tin nửa ngờ, thì chú chín người ta quay đầu lại xuất hiện trong phòng livestream của thụ chính, quan hệ của hai người trông thân mật đến vậy, đứa cháu họ không biết thật giả kia còn là cái thá gì!