Cố Tu nghiêm túc diễn theo kịch bản, lật mặt còn nhanh hơn lật sách, ngọn lửa vô danh xộc thẳng vào bộ quần áo vô tội: "Cậu mặc cái quái gì thế này?"
"Không đẹp sao?" Giang Viễn Diêu cúi đầu nhìn, sau đó lại mỉm cười với anh: "Em tưởng anh thích em mặc như thế này, hôm nay em còn đặc biệt chưng diện vì anh đó..."
Cố Tu sa sầm mặt, hoàn toàn không cảm kích: "Cậu nghĩ mô phỏng theo cậu ấy, thì cậu có thể biến thành cậu ấy sao? Cậu có thể tự xem lại mình đi được không? Giang Viễn Diêu, có phải tôi đã nói với cậu rất nhiều lần rồi, an phận một chút, đừng thèm muốn những thứ không thuộc về mình?"
Nụ cười trên mặt Giang Viễn Diêu cứng đờ.
"Nhớ kỹ thân phận của mình, đừng nghĩ đến việc thay thế cậu ấy."
"Em không nghĩ đến việc thay thế ai cả." Giang Viễn Diêu lại không diễn theo kịch bản, không lùi mà còn tiến: "Em chỉ muốn cố gắng trở thành dáng vẻ mà anh thích, để anh vui thôi! Dù sao thì anh cũng đối với em tốt như vậy."
Cậu ta cúi đầu bĩu môi, vừa hờn dỗi vừa e thẹn, bên miệng toàn là những lời tình tứ lãng mạn khó tin.
"..."
Cố Tu vội vàng gọi hệ thống trong đầu: “007! Chuyện gì thế này? Bây giờ cậu ta không phải nên ghen tuông đau lòng lau nước mắt rời đi rồi đến nhà vệ sinh đợi công chính sao?”
007: [Ờ... cái này... cái đó... Chiu Chiu, hay là anh hung dữ thêm chút nữa đi!]
Cố Tu giữ vẻ mặt tuấn tú, hờn dỗi, còn giống tiểu minh tinh được chiều mà kiêu ngày trước hơn cả Giang Viễn Diêu.
Giang Viễn Diêu không hề để ý đến lời lẽ gay gắt của anh, mày cười mắt cong.
Như thể món ăn Pháp tinh xảo không ngon kia là mỹ vị tuyệt trần, còn kim chủ đối diện là món ăn kèm đủ sắc hương vị.
Còn dưới nụ cười ấy, tâm trạng của Giang Viễn Diêu lại có vài phần phức tạp.
Thảo nào, Cố Tu trước đây luôn có vẻ kiêu ngạo không coi trọng cậu ta. Cố Tu không chỉ giàu có, mà ngoại hình cũng là xuất sắc hạng nhất.
Nhưng dù thế nào đi nữa, người ngồi trước mặt Cố Tu bây giờ không phải ai khác, mà là cậu ta. Cố Tu hiện tại là thuộc về cậu ta.
"Cố Tu, ăn nhiều vào." Giang Viễn Diêu mắt cười cong cong, chu đáo rót cho Cố Tu một ly rượu vang đỏ: "Rượu vang đỏ AOC nhập khẩu từ Pháp, thử xem."
"..."
Đối với thứ cồn này, Cố Tu vẫn còn sợ hãi, dĩ nhiên nghiêm khắc từ chối: "Không uống."
Giang Viễn Diêu không tức giận: "Ừm, vậy anh ăn nhiều vào."
Thấy miếng thịt cua nướng phô mai nhỏ kia chỉ đủ Cố Tu ăn một miếng, liếʍ môi dường như vẫn chưa thỏa mãn, cậu ta vội thấy gió chiều nào che chiều ấy, đẩy phần thịt cua của mình qua: "Cố Tu, phần của em cũng cho anh ăn này."
Cố Tu cao ngạo cụp mắt, yết hầu trượt lên xuống, vừa chép miệng ghét bỏ, vừa cầm dao nĩa lên, đưa miếng thịt cua ngon lành vào miệng.
Giang Viễn Diêu cười đến không thấy mắt: "Vậy cái này anh cũng..."
Cố Tu nặng nề đặt dao nĩa xuống, sắc mặt đen kịt: "Tôi ăn no rồi."
"Được thôi."
Giang Viễn Diêu cũng không ép.
Cố Tu ăn no uống đủ, bắt đầu suy nghĩ nên làm thế nào để khiến cậu ta đến nhà vệ sinh.
Giang Viễn Diêu lại hỏi: "Anh thật sự ăn no rồi à?"
Cố Tu: "No rồi."
"Vừa hay em cũng hơi mệt rồi..." Nụ cười trong mắt Giang Viễn Diêu càng đậm, thậm chí còn lộ ra vài phần gian xảo của kẻ gian kế đã thành: "Em đã đặt một phòng ở khách sạn đối diện, vậy chúng ta cùng qua đó nghỉ ngơi nhé."
...
Tác giả có lời muốn nói:Cố Tu: “? Cậu đừng hòng làm vấy bẩn sự trong trắng của tôi...”