Sau mấy ngày ở chung, tính tình của Cố Tu rõ ràng đã trở nên điềm đạm hơn không ít, chuyện không đồng tình thì im lặng đối mặt, lười tiếp tục tranh cãi.
Cũng là vì, hai ngày nay từ sáng đến tối anh đều ở dưới mí mắt Lục Thời Sâm, ánh mắt sâu thẳm kia luôn nhìn anh khiến anh phải hoảng hốt. Trong lòng biết rõ cuộc đối thoại giữa mình và 007 tuyệt đối không thể rò rỉ, nhưng mỗi lần đối diện với ánh mắt sắc bén kia, anh vẫn mơ hồ sợ hãi.
Lục Thời Sâm quan sát anh một lúc trước, dùng ngón giữa đẩy gọng kính, rồi mở miệng nói: "Sắp năm giờ rồi, cậu tranh thủ thời gian dọn dẹp một chút, chúng ta năm rưỡi xuất phát đến nhà hàng."
"... Hả?"
"Sao?"
Như bị một tảng đá vô hình đập mạnh vào chân, Cố Tu "Xì" một tiếng, ánh mắt lảng tránh: "Cái đó, chú chín, tối nay tôi có hẹn rồi..."
Sắc mặt vốn đã lạnh của Lục Thời Sâm lại lạnh thêm vài độ, ánh mắt rơi trên mặt anh gần như ngưng kết thành băng.
Cố Tu không được tự nhiên mà lùi về sau một chút, gãi đầu cười gượng: "Ra ngoài ăn cơm, hôm qua đã hẹn rồi, xin lỗi chú chín nha. Hôm nay sao chú đột nhiên lại nghĩ đến việc dẫn tôi đi ăn cơm cùng vậy?"
Vấn đề này quả thực không dễ giải thích.
Lục Thời Sâm tự vấn lòng, cũng chỉ có thể nói là nhất thời nảy ra ý định này.
Lý do chuẩn bị sẵn trên danh nghĩa là dẫn Cố Tu đi gặp đối tác, dẫn anh đi mở mang tầm mắt. Nhưng Cố Tu thế này, trông như đã hết thuốc chữa, có vẻ lại sắp ra ngoài ăn chơi, chuyện đã đồng ý trong lúc nửa tỉnh nửa mê nói nuốt lời là nuốt lời.
Lục Thời Sâm càng nhìn khuôn mặt tuấn tú với nụ cười nhẹ dạ kia, càng tức ngực khó thở, hắn thu lại ánh mắt, lười nói thêm gì nữa.
"Tôi chỉ đi ăn một bữa cơm, với bạn thôi." Cố Tu đảo mắt, xoa dịu tấm vé dưỡng lão tương lai của mình cho có lệ: "Ăn cơm xong tôi về nhà ngay, nhắn tin báo cáo cho chú nhé chú chín."
Lục Thời Sâm vẫn sắc mặt không vui, dù sao cũng mở miệng đáp lại anh ba chữ: "Tùy cậu."
"He he, được ạ." Cố Tu thành công thoát thân: "Vậy tôi tan làm trước nhé, tạm biệt chú chín, chú cũng đi ăn cơm sớm đi."
Lục Thời Sâm: "..."
Đấm một cái rồi lại xoa một cái.
Lục Thời Sâm bị đứa cháu họ này mài hết cả tính khí, cũng không có tâm trạng tiếp tục làm việc. Hắn có chút bực bội mà ném bút, liếc nhìn văn phòng trống không.
Hắn tháo kính xuống day day ấn đường, một lát sau đứng dậy, lấy áo khoác trên giá áo, hiếm có một lần tan làm đúng giờ.
Không biết Cố Tu định đi ăn cơm với người bạn nào, hắn hy vọng không phải là Giang Viễn Diêu.
Cố Tu hớt hải đến nhà hàng đã hẹn, Giang Viễn Diêu đã đợi từ lâu.
Sự chờ đợi không khiến tiểu minh tinh được kim chủ chiều hư này cảm thấy khó chịu, cậu ta nhìn chàng trai đang đi về phía mình, mắt mở to từng tấc, tràn ngập kinh ngạc và bất ngờ.
Cố Tu tối nay lại mặc vest.
Đây là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy Cố Tu mặc vest đi giày da, khí chất công tử nhà giàu trời sinh, khuôn mặt tuấn mỹ tôn lên bộ vest cao cấp, ngay cả nếp gấp tạo ra khi cử động, cũng toát lên vẻ sang trọng và đẹp đẽ.
Mỗi một chi tiết nhỏ được chăm chút tỉ mỉ, đều toát ra... sự quan tâm đối với buổi hẹn hò tối nay.
Trái tim Giang Viễn Diêu bị một sự ngọt ngào không tên lấp đầy, nào còn nhớ đến việc hờn dỗi. Hai má cậu ta ửng hồng, ngọt ngào gọi một tiếng trước: "Cố Tu... anh đến rồi à?"
Cố Tu im lặng, ngồi xuống đối diện bàn tròn.
Đồng thời gõ 007 trong đầu: “Giang Viễn Diêu sao thế nhỉ? Trước mặt tôi cậu ta không phải nên là ghen bóng ghen gió đủ kiểu, hờn dỗi, tủi thân sao? Bây giờ cậu ta cứ õng ẹo với tôi là có ý gì. Đúng rồi, cậu nói cậu ta có hình tượng nhân vật gì ấy nhỉ?”
007: [Trong tiểu thuyết, hình tượng của Giang Viễn Diêu là thụ mèo kiêu ngạo thanh lãnh thiếu tình thương.]
Cố Tu nhăn mũi.
Hình như không đúng lắm thì phải? Nhưng con người là sinh vật phức tạp đa diện, tiểu thuyết sau khi biến thành thế giới nhỏ, những nhân vật sống động này cũng không thể đơn giản như vài câu miêu tả trong tiểu thuyết.
Ví dụ như, Lục Thời Sâm không biết mệt mỏi mà ép thiếu gia như anh đi làm, và miêu tả cao ngạo lạnh lùng mắt cao hơn đỉnh trong tiểu thuyết đúng thật là khác nhau một trời một vực. Cố Tu rất nhanh đã nghĩ thông.
Trở lại chuyện chính, trước tiên quan sát Giang Viễn Diêu đối diện.
Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng kiểu Pháp có ren ở cổ tay, vạt áo nhét trong chiếc quần dài đen ôm sát,
làm người ta liên tưởng đến hình ảnh nguyên chủ đã từng thoáng thấy trong nhà hát, vị hoàng tử ba lê nhỏ bé tạm thời được kéo đến “chữa cháy”.