"Mau giúp tôi làm cái này đi."
Cố Tu tự nhiên mà ra lệnh cho người phía sau.
Mà lúc này, anh đang cởi trần, những đường cơ bắp cân đối mượt mà hiện ra không sót một chi tiết nào, soi chiếu dưới một chùm đèn trần màu vàng ấm, lại thêm câu nói không rõ ràng kia, rất khó để không khiến người ta suy nghĩ miên man.
Yết hầu Lục Thời Sâm khẽ động.
Còn chưa kịp mở miệng, Cố Tu đã xoay người lại, hào phóng khoe ra thân thể đẹp đẽ của tuổi trẻ. Bốn mắt nhìn nhau, anh mới phát hiện người đến là một gương mặt quen thuộc, không khỏi sững sờ.
Tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đối mặt với người khác, phản ứng đầu tiên lại không phải là hoảng sợ? Ánh mắt Lục Thời Sâm tối sầm lại, vô cớ không vui.
Cố Tu bị hắn nhìn không chớp mắt, cuối cùng cũng lộ ra vài phần lúng túng.
"Chú chín... sao lại là chú?" Dù sao Cố Tu cũng là trai thẳng tắp, thẳng một cách hiên ngang, không trốn không tránh, sau khi hiểu ra nguyên nhân của tình huống bất ngờ này, lập tức tùy cơ ứng biến: "Vậy thì chú chín, chú xem giúp tôi đi, thắt lưng của tôi bị kẹt, không tháo ra được."
Sắc mặt Lục Thời Sâm lạnh tanh như thường, nhưng hành động lại khá phối hợp, đi tới, hỏi: "Kẹt ở đâu?"
Cố Tu vội dùng hai ngón tay cái, đẩy khóa kim loại hình quả bầu phức tạp lên. Cạp quần theo đó bị kéo lên vài centimet, rời khỏi eo, giữa hai thứ hình thành một khe vực hẹp tối om.
Dưới khe vực sâu thẳm ấy, là phong cảnh hữu tình có thể tưởng tượng ra.
Mọi người đều là đàn ông, cấu tạo cơ thể giống nhau.
Cố tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé nên da rất trắng, mịn màng, ngoài tóc và mắt đen nhánh ra, sắc tố đen trên người không có bao nhiêu. Bây giờ Lục Thời Sâm ở rất gần anh, nhìn rất rõ.
Ví dụ như, nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt dưới mí mắt, và cả l*иg ngực đang hờ hững phơi bày, màu trắng tuyết phối cùng màu hồng phấn.
Không biết anh đã từng khoe thân thể trước mặt bao nhiêu người mà có thể tự nhiên đến vậy. Nhưng màu sắc tươi non kia, trông lại như chưa từng bị ai hái qua.
"... Chú chín?"
Lục Thời Sâm rũ mắt, hoàn hồn.
"Chính là chỗ này." Cố Tu không hề hay biết, tiếp tục kéo thắt lưng ra ngoài, để hắn nhìn rõ.
Lục Thời Sâm liếc mắt đi nơi khác, lúc này khứu giác lại trở nên đặc biệt mãnh liệt, trong khoang mũi toàn là mùi hạt quả thơm lừng.
Hắn đành phải nín thở lần nữa, ngón tay linh hoạt móc một cái rồi đẩy một cái.
Cạch, khóa thắt lưng gây khó dễ cho Cố Tu đã thành công tách ra.
Lục Thời Sâm thuận tay tiếp tục rút thắt lưng, không nhịn được hỏi một câu: "Bình thường cậu cũng để người khác hầu hạ cậu như vậy à?"
Cố Tu nghe hiểu lơ mơ, chau mày, vội cười gượng giải thích: "Chú chín, tôi nào dám để bậc trưởng bối như chú hầu hạ tôi chứ?"
Sợi thắt lưng như con rắn trượt khỏi eo anh quá nửa, cạp quần hơi rộng mất đi sự ràng buộc, không ngừng tụt xuống.
"Phần còn lại tôi tự làm được rồi." Cố Tu vội nắm lấy mu bàn tay người đàn ông, đôi mắt đen một mí hơi cong, bâng quơ đùa giỡn: "Tôi không thể nào để chú giúp tôi cởϊ qυầи được chứ, chú chín."
...
Tác giả có lời muốn nói:Chú chín hiện tại: (Giữ giá rời đi)Chú chín sau này: “Vậy em giúp tôi cởi nhé?”