Thế giới 1 - Chương 21: Hào môn máu chó (21)

Văn phòng chủ tịch nằm ở cuối hành lang yên tĩnh, bên cạnh là mấy phòng nghỉ, phòng khách không thường dùng, cách khu văn phòng ô vuông tập trung nhân viên bình thường một khoảng nhất định.

Cố Tu không muốn về văn phòng, vứt rác xong lại đi vào nhà vệ sinh.

Đúng lúc này điện thoại reo lên.

Cố Tu nhìn màn hình điện thoại, thở dài: “Chậc, rốt cuộc tôi là kim chủ hay cậu ta là kim chủ đây?”

Người gọi đến lại là Giang Viễn Diêu.

Trước tiên hỏi công việc buổi sáng của Cố Tu đã kết thúc chưa, có phải nên đi ăn trưa rồi không, cuối cùng mới mang mang chút ý khoe công, đầy hy vọng hỏi: "Bánh kem ngon không anh? Em đã phải đi xếp hàng từ sáng sớm đó!"

Cố Tu kẹp điện thoại giữa vai và tai, vừa rửa tay vừa đối phó với cậu ta, giọng điệu không tốt cũng chẳng có chút kiên nhẫn nào: "Lần sau không cần thiết phải lấy tiền của tôi mua đồ tặng tôi, an phận một chút, ngoan ngoãn một chút, bớt gọi điện cho tôi, đã là báo đáp tôi rồi."

Lục Thời Sâm đi ngang qua cửa vừa hay bắt được mấy từ khóa trong câu nói, tức khắc xác nhận được thân phận người gọi đến.

... Lại là Giang Viễn Diêu.

Không biết bên kia lại hỏi thêm gì, Cố Tu mặt mày thiếu kiên nhẫn, nhưng vẫn đáp lại: "Bánh kem cũng tàm tạm, bình thường thôi, ngọt quá, ngấy chết đi được."

Thì ra bánh kem là do Giang Viễn Diêu đặc biệt mang đến.

Mà người này, lúc ăn vụng bánh kem trong văn phòng, rõ ràng là ăn rất ngon lành mà?

Đợi Cố Tu cúp điện thoại, lúc này Lục Thời Sâm mới quay đầu rời đi.

Cố Tu trông có vẻ hoàn toàn không để tâm đến tiểu minh tinh, còn luôn nói lời ác ý với người ta, nhưng Lục Thời Sâm là người ngoài cuộc lại nhìn thấu, anh rõ ràng là khẩu thị tâm phi, càng để tâm lại càng cố tỏ ra lạnh lùng.

Nếu không thì sao lại bỏ ra nhiều tiền cho người ta như vậy? Cháu họ của Lục Thời Sâm, không thể nào thật sự là một kẻ ngốc.

Chỉ là không biết giữa hai người tồn tại khúc mắc gì, mới khiến họ gượng gạo như vậy, có lời không thể nói thẳng thắn.

Lục Thời Sâm vừa nghĩ, vừa vô thức dùng khăn tay lau những ngón tay khô ráo, đến khi nhận ra, ngón tay đã bị lớp lụa mềm mại ma sát đến hơi ửng đỏ.

Ngày thứ hai đi làm, Cố Tu từ bỏ bộ đồ màu hồng sến súa, đổi sang một chiếc áo hoodie màu đen bình thường, chỉ là trước ngực có một mảng hình đại bàng màu vàng, trên cổ còn phối thêm một sợi dây chuyền vàng khoa trương.

Lục Thời Sâm thực sự không thể làm lơ gã thanh niên xã hội ngứa mắt trong văn phòng mình, không thể nhịn được nữa, lên tiếng gọi anh: "Cố Tu."

Cố Tu đang đắm chìm trong thế giới tiểu thuyết, đến đầu cũng không có thời gian ngẩng lên, qua loa "Hả?" một tiếng.

Lục Thời Sâm đặt công việc trong tay xuống, đứng dậy, đi về phía anh.

Trước mặt bị một bóng đen che khuất, Cố Tu lúc này mới nhận ra mà ngẩng đầu, ngước đôi mắt đen như đá vỏ chai lên nhìn người phía trên.

Lúc đọc tiểu thuyết anh luôn vô thức vò tóc, như vừa ngủ nửa tỉnh nửa mê, tóc đen trước trán hơi rối, chọc vào đôi lông mày kiếm thẳng tắp. Trong vẻ thiếu niên lười biếng, lại xen lẫn vài phần sức hút nam tính trưởng thành sắc bén.

Trên người Lục Thời Sâm vẫn là bộ vest cà vạt không thay đổi, đôi mắt màu xám sau tròng kính như giếng cổ không gợn sóng, bình tĩnh nhìn anh nói: "Bây giờ cậu ra ngoài với tôi một chuyến, mua mấy bộ quần áo để mặc đi làm."

Cố Tu dĩ nhiên không tình nguyện, lẩm bẩm: "Bộ đồ này của tôi mặc đi làm cũng tốt mà."

Lục Thời Sâm nhẹ nhàng nắm được điểm yếu chí mạng của cháu họ: "Nếu cậu còn muốn quẹt thẻ tín dụng, thì lập tức đứng dậy khỏi sofa."

Cố Tu: "..."

Vì nuôi một tiểu minh tinh, anh có dễ dàng gì đâu!

Tuy so với đi làm Cố Tu dĩ nhiên thích đi mua sắm hơn, nhưng anh cần phải giả vờ một chút, suốt quãng đường vừa liếc mắt vừa bĩu môi, không cho Lục Thời Sâm một sắc mặt tốt nào.