Cố Tu vừa kịp giờ quay lại văn phòng chủ tịch.
Chạy như điên trên đường trong tiết trời cuối tháng mười một, cũng khiến anh toát một lớp mồ hôi mỏng, mấy lọn tóc đen mềm mại dính vào làn da trắng nõn, mấy lọn lại cong lên một cách tinh nghịch, đôi mày và mắt trong veo như vừa được gội rửa.
Nếu bỏ qua chiếc áo sơ mi hoa mẫu đơn màu hồng và chiếc quần thường màu hồng chóe quá mức nổi bật.
Xứng đáng với hai chữ... kinh diễm.
Lục Thời Sâm trong lúc làm việc ngẩng lên liếc một cái, sững sờ mất mấy giây, cho đến khi đầu bút rơi xuống vị trí ký tên sai.
Hắn như tỉnh mộng, kịp thời sửa lại.
Cố Tu gãi mái tóc rối bù do chạy vội đến, đi tới.
Lục Thời Sâm đẩy tập tài liệu đã chuẩn bị trước về phía anh: "Công việc hôm nay khá đơn giản, xem hết đề cương và tiểu sử nhân vật của cuốn tiểu thuyết này."
Hiện nay ngành công nghiệp chủ lực của Tập đoàn Hoàn Á, Hoàn Á Pictures, có nghiệp vụ chính là đầu tư và sản xuất phim ảnh, chủ tịch Lục Thời Sâm rất xem trọng mảng này, đã tự tay quản lý Hoàn Á Pictures bảy năm. Mọi dự án lớn nhỏ hắn đều phải tự mình kiểm tra phê duyệt, có thể nói là tỉ mỉ đến từng chi tiết.
“May là công việc của tổng tài bá đạo trong cuốn tiểu thuyết này không phải bịa bừa.” Cố Tu cảm thán trong đầu: “Đi làm mà được xem tiểu thuyết, sướиɠ quá đi chứ!”
Nhưng chuyện đời không đơn giản như vậy.
Mống mắt màu tro khói của Lục Thời Sâm như sương mù dày đặc, dùng đôi môi mỏng hồng thốt ra những câu nói không chút tình cảm.
"Xem xong, viết một bản báo cáo phân tích năm nghìn chữ, trước trưa mai nộp cho tôi."
007: [Ha ha ha ha nói sớm quá rồi nhé!]
Cố Tu: “... Cút.”
Bất đắc dĩ phải bắt đầu một công việc mới trong lúc đang làm việc, Cố Tu cũng không quên chất lượng và sự hưởng thụ của cuộc sống.
Anh trải mấy tập tài liệu in ra trên bàn trà lớn, đồng thời bắt tay vào làm, ở giữa lại đặt một chiếc máy tính xách tay. Dù sao đi nữa, ít nhất thì khí thế cũng rất ra gì.
Rồi anh dùng chiếc máy tính xách tay làm vật che chắn, nhấc chiếc túi nhỏ dưới bàn lên, lấy ra một miếng bánh kem cắt lát tinh xảo.
Miếng bánh này là một sự cố ngoài kịch bản, nếu là nguyên chủ thì chắc chắn sẽ chẳng thèm ngó ngàng, nhưng anh thì khác, anh cần cù tiết kiệm, phẩm đức tốt đẹp. Hơn nữa anh còn có lý do chính đáng: Kể cả khi công chính có ghen vì miếng bánh này, chẳng phải cũng là đang thúc đẩy tình tiết hay sao?
Vì vậy, anh có thể yên tâm thưởng thức mỹ thực.
Chỉ là văn phòng quá yên tĩnh, tiếng xé bao bì nhựa, mở nắp hộp nghe rõ mồn một.
Cả trái tim Cố Tu đều đặt trên miếng bánh kem hạnh nhân hấp dẫn kia, trong tai chỉ còn nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của chính mình.
Lục Thời Sâm ngồi sau bàn làm việc vốn đã lơ đãng, nghe thấy tiếng động liền một lần nữa dừng bút, nhướng mắt nhìn sang.
Cố Tu như chốn không người, dùng chiếc nĩa nhỏ xiên vào góc nhọn của miếng bánh.
Cốt bánh mềm mại, lớp kem ngọt ngào và hạt quả giòn tan hòa quyện một cách hoàn hảo, một hương vị thơm ngon khó tả với nhiều tầng phong phú bung nở trên đầu lưỡi, như một đóa pháo hoa rực rỡ nổ tung trong não.
Cố Tu hạnh phúc nheo mắt lại.
Lục Thời Sâm chau mày.
"Cố Tu, đừng ăn vặt trong văn phòng của tôi, cũng đừng gây ra tiếng ồn."
Cố Tu dứt khoát đứng dậy: "Ồ. Vậy tôi ra ngoài ăn, tiện thể vứt rác luôn."
Lục Thời Sâm: "..."
Ăn xong món tráng miệng khai vị, cũng vừa hay đến giờ nghỉ trưa ăn cơm. Vị chủ tịch thích tăng ca, nhưng trợ lý quèn như anh xin miễn thứ.
Cố Tu dọn dẹp qua loa bãi chiến trường trên bàn, vui vẻ huơ huơ chiếc túi nhựa, ngâm nga một khúc hát đi qua hành lang vắng người.