Thế giới 1 - Chương 2: Hào môn máu chó (2)

Công bằng mà nói, tướng mạo của chàng trai này đúng thật là không hề tầm thường. Xương hàm với những đường nét mượt mà, gương mặt thanh tú sạch sẽ, đôi mắt một mí lại chính là điểm nhấn tinh tế, tất cả hòa quyện tạo nên một vẻ trẻ trung trời cho giữa những đường nét sắc sảo.

Mọi người trong phòng họp vốn đã quen nhìn vị thiếu gia ăn chơi trác táng này, nhưng hôm nay lại vô thức nhìn thêm một cái, rồi lại một cái nữa. Lạ thật, trước đây Cố Tu có đẹp trai đến thế này sao?

Nhưng chỉ trong thoáng chốc, sự chú ý của họ đã chuyển dời...

Từ mái tóc vàng ngỗ ngược, đến chiếc khuyên tai nổi loạn, sợi dây chuyền vàng khoe mẽ trên cổ, và cuối cùng là chiếc áo sơ mi da báo bung hai cúc.

Tầm thường, thô tục, lưu manh.

Đẹp thì đẹp thật, nhưng khí chất thì một phần cũng không có.

Anh hoàn toàn lạc lõng trong phòng họp tĩnh lặng và nghiêm túc này, cũng khác một trời một vực với người đàn ông áo mũ chỉnh tề ở ghế chủ tọa.

Két... Chiếc ghế ma sát trên sàn nhà tạo ra một âm thanh chói gắt.

Dưới ánh nhìn của hơn chục người, mí mắt lười biếng của Cố Tu còn chẳng buồn nhấc lên, anh cầm điện thoại đứng dậy, thản nhiên đẩy cửa bước ra ngoài như chốn không người.

Phòng họp lập tức im phăng phắc.

"À... Lục tổng... bây giờ...?"

Lục Thời Sâm khẽ day ấn đường đang nhíu chặt vì chán ghét, ánh mắt lạnh lùng lướt qua mọi người: "Tiếp tục, không cần để ý đến cậu ta."

Hành lang vắng lặng bên ngoài phòng họp.

Cố Tu vừa mở kênh kết nối tinh thần.

[Á á á á á á anh dọa em chết khϊếp!]

Hệ thống 007 giật nảy mình, lập tức chui ra la hét ầm ĩ trong biển tinh thần của anh, còn hóa thành một quả cầu bạc nhỏ nhảy múa loạn xạ trước mặt anh như ong vỡ tổ.

[Anh đúng là gan to bằng trời rồi! Em còn chưa truyền kịch bản cho anh mà anh đã dám muốn làm gì thì làm! Lỡ OOC bị nhân vật chính phát hiện ra thì phải làm sao!]

[Đông người như thế! Còn đang họp hành nghiêm túc! Thế mà anh dám ngủ gà ngủ gật! Lại còn tự ý bỏ ra ngoài!]

007 vẫn chưa hoàn hồn.

Cố Tu trái lại vô cùng điềm tĩnh.

Anh đi vào nhà vệ sinh trước, ung dung ngắm nghía tạo hình mới của mình: mái tóc màu bạch kim còn phách lối hơn cả lúc ở thế giới dị năng, món trang sức lủng lẳng trên tai còn khiến anh khó chịu hơn cả việc bị zombie cắn cho một lỗ...

Sau khi miễn cưỡng chấp nhận hình tượng mới, anh mới thủng thẳng lên tiếng: "Thân phận của tôi chắc chắn không phú thì cũng quý, cậu có thấy dân đi làm nào mặc sơ mi da báo đi họp không? Huống hồ tên cầm đầu kia vừa nhìn đã biết là dạng tổng tài, hắn biết tên tôi, tôi lại được ngồi đối diện hắn, chẳng phải quá đủ để chứng tỏ tôi ngầu sao?"

"Tôi còn chưa làm gì sất, mà ánh mắt hắn nhìn tôi đã đủ khó ở rồi, rõ ràng là sớm đã ngứa mắt tôi. Nếu lúc nãy tôi còn chào hỏi một tiếng trước khi ra ngoài, đó mới thực sự là OOC."

007 vội vàng lật kịch bản, từng dòng từng dòng thiết lập đều khớp hoàn toàn với lời Cố Tu nói. Nó càng nghe càng kinh ngạc, khâm phục đến mức quỳ rạp xuống đất.

[Ký chủ! Quả không hổ là ngài!] 007 phấn khích hét lên, giọng điệu tức khắc chuyển sang nịnh nọt, quả cầu ánh sáng nhỏ bắt đầu lượn vòng quanh chân anh.

[Em đã nói chúng ta rất có duyên mà! Ngài tên Cố Tu. Tu Tu, đọc lái nghe như Cửu Cửu, mà Cửu Cửu ngầu chính là 996*, còn em là 007*!]

(*9 giờ sáng bắt đầu làm việc đến 9 giờ tối và tiếp diễn liên tục trong suốt 6 ngày mỗi tuần).

(*Theo văn hóa làm việc này, một nhân viên sẽ phải làm việc từ 0 giờ sáng đến 0 giờ tối, 7 ngày một tuần).

[Cửu Cửu... ài, hay là gọi là Chiu Chiu đi? Chiu Chiu nghe đáng yêu hơn! He he Chiu Chiu, ngài xem, chúng ta quả là trời sinh một cặp!]

Cái hệ thống 007 này mà cất lời khen thì cũng ồn ào ra trò.

Cố Tu vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, đứng trước gương chỉnh lại dung nhan.

Khi làm việc trong các thế giới xuyên nhanh, cơ thể anh sử dụng được tạo ra từ dữ liệu của chính mình, chỉ điều chỉnh một vài chi tiết cho phù hợp với bối cảnh và nhân vật, ví dụ như màu tóc, hay như bây giờ là đôi mắt gấu trúc như thể đã nửa tháng chưa ngủ, quầng mắt còn vương vệt thâm tím tựa kẻ phóng túng quá độ.

Anh chau mày, dùng ngón trỏ khẽ quệt một đường, không ngờ lại lấy ra được một ít dung dịch kẻ mắt màu đen.

Dựa vào kho kiến thức về thế giới hiện đại đã xa lắc của mình, đây hẳn là kiểu trang điểm mắt khói trong truyền thuyết, kết hợp với áo sơ mi da báo và dây chuyền vàng, đúng là hiện thân của đám côn đồ giang hồ.

May mà trên người không có gì khác thường, vùng da sau cổ áo mở rộng vẫn lành lặn, mang một sắc trắng lạnh trong veo, bên cạnh yết hầu điểm một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt.

Anh vẫn khá thích nốt ruồi này, vô thức đưa tay sờ nhẹ.

Bao năm qua anh phiêu bạt giữa các thế giới xuyên nhanh, không chốn dừng chân, không ngừng bị thương rồi lại chết đi. Thân phận đổi tới đổi lui, tóc lúc dài lúc ngắn, quần áo thì đủ màu đủ vẻ. Chỉ có nốt ruồi này là ở mãi bên anh, tựa như một chiếc mỏ neo níu giữ linh hồn phiêu bạt của anh lại.