Thế giới 1 - Chương 17: Hào môn máu chó (17)

Hai tin nhắn mới nhất đến từ Lục Thời Sâm, lúc sáu giờ sáng, khi mặt trời còn chưa tỉnh giấc.

[Từ ngày mai, cậu theo tôi đến trụ sở chính Hoàn Á làm việc, với tư cách là trợ lý của tôi. Chú ý trang phục gọn gàng, cấm trang điểm. Một tuần năm ngày, sáng chín giờ tối năm giờ, đi làm về đúng giờ chấm công, xin nghỉ về sớm cần phải xin phép tôi trước. Không được vô cớ nghỉ làm.]

[Nhận được thì trả lời.]

Soạt, Cố Tu vén chăn dậy, tâm trạng tốt đẹp tức khắc biến thành oán khí nồng nặc.

Nhặt quần áo khoác lên, vừa cài cúc vừa đi ra ngoài, căn hộ rộng lớn trống không đã không còn bóng dáng Lục Thời Sâm.

Anh lấy điện thoại ra, miễn cưỡng gõ một chữ "1".

Đồng thời chửi thầm trong đầu: “Tôi ghét công hệ cha.”

007: [Theo tôi được biết, ký chủ, anh là trai thẳng, vốn đã không thích đàn ông đúng không?]

“...” Cố Tu bị nghẹn, tức đến mất cả sức mắng chửi, chỉ đành phàn nàn: “Không phải tôi nói, thế giới Tấn Giang của các cậu, ngay cả hệ thống cũng là một cái não yêu đương khổng lồ, trong đầu chỉ có mỗi chuyện đó thôi đúng không.”

007 lại nghiêm túc suy nghĩ: [Hửm? Tôi chắc là não dữ liệu.]

Cố Tu: "..."

Lục Thời Sâm coi như nương tay, rộng lượng cho Cố Tu một ngày nghỉ, anh còn có thể về nhà ngủ bù thêm một giấc, ngày mai chính thức bắt đầu đón chào cuộc sống của một nô ɭệ văn phòng.

Sáng hôm sau đặt tám cái báo thức, Cố Tu mắt nhắm mắt mở dậy khỏi giường, vừa rửa mặt vừa thở dài.

“Trong tiểu thuyết cũng đâu có nói thiếu gia thế hệ thứ hai như tôi phải đi làm chấm công đâu, cùng lắm là thỉnh thoảng đi họp cùng Lục Thời Sâm, làm hắn mất mặt thôi.”

[Còn không phải do anh tự làm bậy!] 007 căm phẫn nói: [Anh nôn lên người công chính người ta ở quán bar, không bắt anh bồi thường đã là may rồi!]

"Thôi được."

Mái tóc vàng của Cố Tu rối bù, như một quả dưa vàng bị vặn ép, anh bĩu môi, không tình nguyện chấp nhận hiện thực.

Mở tủ quần áo của nguyên chủ ra xem, sặc sỡ loè loẹt đến cay cả mắt. Thấy vậy, một nụ cười bất giác hiện lên khóe môi. Lão cổ hủ đó chịu được anh một ngày đã là hay lắm rồi. Cố Tu hăng hái bắt đầu chưng diện.

Mục tiêu của anh không cao, cố gắng trong vòng hai ngày bị đuổi việc.

So với việc bị người khác dạy đời, chuyện Cố Tu còn ghét hơn chính là phải làm việc. Chậc. Người sống sờ sờ sao lại phải đi làm? Anh đã có công việc của Cục Xuyên nhanh rồi, làm hai việc một lúc có phải là hơi bóc lột quá không?

Lục Thời Sâm vừa có thêm cái mác tư bản bóc lột, đang ở văn phòng chủ tịch tập đoàn Hoàn Á.

Hắn liếc nhìn đồng hồ đeo tay lần thứ ba, 8 giờ 55 phút, quả nhiên không nên ôm kỳ vọng gì ở đứa cháu này.

Ngay lúc này.

Ngoài văn phòng có tiếng người ồn ào, sau đó cánh cửa khép hờ bị gõ hai cái, còn chưa đợi hắn mở miệng cho phép, một chiếc chân dài màu hồng đã nghênh ngang bước vào trước.

Lục Thời Sâm chau mày.

Ngay sau đó, là một bàn tay cân đối, ngón tay lan hoa khoa trương đẩy cặp kính râm mắt mèo khoa trương, khóe miệng nhếch lên một đường cong quyến rũ mà phóng đãng.

Áo sơ mi hoa mẫu đơn màu hồng, quần dài màu hồng phấn, tóc vàng vuốt sáp, chải thành kiểu đầu vuốt ngược bóng nhẫy.

Sau khi đắc ý khoe tạo hình hôm nay, Cố Tu mới cúi đầu liếc nhìn người trên ghế ông chủ, kính râm trượt xuống, để lộ đôi mắt đen láy, cười chào hỏi: "Chào buổi sáng chú chín, chắc là tôi chưa đến muộn chứ?"

Anh quả thực đã tuân theo yêu cầu của Lục Thời Sâm, không trang điểm.

Nhưng cách ăn mặc, lại không có chút liên quan gì đến thân phận trợ lý.

Lục Thời Sâm không khỏi nghĩ, thực ra Cố Tu so với Giang Viễn Diêu hoàn toàn chỉ có hơn chứ không kém, bản thân Cố Tu còn giống bình hoa xinh đẹp hơn cả tiểu minh tinh mà anh bao nuôi.

Bình hoa xinh đẹp tên Cố Tu không chỉ không hề thua kém về ngoại hình, mà còn đem đủ loại tài nguyên của cải dâng cho người khác.

... Bây giờ xem ra, cũng không biết là ai chiếm hời của ai.

Cái bánh ngọt xinh đẹp này dù có vô dụng đến đâu, thì ít ra, cũng là đứa con mồ côi của người cậu họ có ơn sâu nghĩa nặng với mình.

Lục Thời Sâm hít sâu một hơi, đè nén ngọn lửa vô danh, giọng điệu nghiêm nghị nói: "Cậu còn biết mình đến đây để đi làm à?"

Cố Tu tùy tiện ngồi xuống sofa, chiếc chân dài màu hồng vắt chéo, phóng khoáng còn hơn cả ông chủ: "Chẳng phải tôi đã đến theo yêu cầu của chú rồi sao?"

Lục Thời Sâm vẫn không chút biểu cảm, nghiêm nghị mà lạnh lùng ra lệnh: "Bây giờ cậu ra ngoài một chuyến. Tôi cho cậu ba tiếng. Nhuộm lại tóc. Màu đen."