Thế giới 1 - Chương 16: Hào môn máu chó (16)

Trong căn hộ cao cấp ven sông, bóng tối màu xanh đêm trải dài, đồ đạc cao thấp hòa vào một thể mờ ảo. Cảnh đêm đèn đuốc sáng trưng, những tòa nhà cao tầng san sát ngoài cửa sổ, bị một lớp rèm voan che đi một nửa.

Lục Thời Sâm nhấn nút điều khiển đèn thông minh, ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa từ khắp nơi, mọi ngóc ngách tối tăm đều bị xua tan. Bài trí trong tầm mắt cao cấp sang trọng, tông màu lạnh lẽo, không thấy một chút hơi người.

Nhà yên tĩnh đến mức Cố Tu có thể nghe thấy tiếng thở của mình, anh liếc nhìn người đàn ông mặt mày nghiêm nghị mấy cái, lờ đi vết bẩn đã khô trên cổ áo, giả vờ phóng đãng hỏi: "Chú chín, chú cũng sắp ba mươi rồi, sao trong nhà không có ai vậy?"

Công chính của Tấn Giang, dĩ nhiên không ngoại lệ đều là học viên ưu tú của lớp nam đức, đời tư nhạt nhẽo như một nhà tu khổ hạnh, vô vị, chẳng có gì đáng nói.

Đối mặt với sự khıêυ khí©h nhẹ dạ của cháu trai, Lục Thời Sâm không thèm để ý, đi thẳng vào nhà, cởϊ áσ khoác trước, vuốt phẳng nếp nhăn cẩn thận rồi mới treo lên giá áo.

Cố Tu đoán phòng ngủ chính ở hành lang sâu hơn, liền đi về căn phòng phía sau bức tường treo TV: "Đây là phòng trống đúng không? Tôi ở đây nhé."

Công hệ cha sĩ diện rất dễ hiểu, sự im lặng của hắn không khác gì cho phép, dù cho sau này có nghĩ lại mà không vui, thì với cái tính của hắn cũng sẽ không đời nào nuốt lời.

Cố Tu chọn đại một phòng cho khách, nhưng khổ nỗi phòng này lại không có nhà tắm riêng. Anh ngó quanh một lượt rồi mới ló đầu ra khỏi cửa.

"Chú chín ơi..."

Cố Tu đoán nguyên chủ chắc chưa từng đến nhà riêng của Lục Thời Sâm bao giờ, nên trong lời nói vẫn phải chừa cho mình một con đường lùi. Anh lựa lời hỏi một cách khéo léo, ra vẻ tự nhiên: "À thì, nhà vệ sinh ở đâu ấy nhỉ?"

Thêm vào đó anh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu, cách anh nhả chữ không rõ cũng không khiến người khác nghi ngờ.

Lục Thời Sâm quả nhiên không nghi ngờ gì.

Chỉ là động tác cởϊ áσ sơ mi rõ ràng đã khựng lại một chút, dường như lúc này mới nhớ ra trong nhà có thêm một người.

Bảy chiếc cúc áo sơ mi đã được cởi hết, nghe vậy, chiếc áo tuột đến khuỷu tay được hắn kịp thời kéo lại, khoác lên vai.

Hắn không đến mức e thẹn che đi cổ áo đang mở, chỉ nghiêng người tránh ánh mắt, ngắn gọn nói: "Bên này."

Trước mặt hắn là một cánh cửa kính mờ, chắc là phòng tắm ở phòng khách.

Không đợi Cố Tu qua, hắn đã xoay người đi sang phía khác trước, về phòng ngủ chính tắm rửa, chỉ để lại một bóng lưng áo sơ mi trắng cao ngạo lạnh lùng.

Ở tạm trong nhà Lục Thời Sâm, Cố Tu không mang theo quần áo thay, may là nhu cầu khi đi ngủ của anh trước nay luôn đơn giản. Anh tìm trong tủ ra một chiếc qυầи ɭóŧ dùng một lần dự phòng mặc vào, trần như nhộng hòa vào làm một với chiếc chăn mềm mại.

Lúc tỉnh dậy hiển nhiên trời đã sáng choang, Cố Tu lướt nhìn màn hình đầy tin nhắn chưa đọc, không vội trả lời, trước tiên khoe công với 007: “Tôi như này chắc là đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ rồi nhỉ? Cảm giác không mấy ngày nữa là tôi phải vào hỏa táng tràng rồi.”

007: [Ừm... Thật không?]

Cố Tu: “Hoài nghi thì cậu tự đi mà làm, đúng rồi, còn có hệ thống hỏa táng tràng nào khác cần trói buộc không?”

007 ngoan ngoãn hẳn, chuyển chủ đề thúc giục anh: [Mau xem tin nhắn chưa đọc trên điện thoại của anh đi!]

Tin nhắn chưa đọc đến từ ba người.

Nói nhiều nhất là Giang Viễn Diêu. Vừa đau lòng chất vấn, vừa hỏi han ân cần, dù đã biết thân phận của Lục Thời Sâm, trong lời nói vẫn mang theo ý ghen tuông ngấm ngầm, cuối cùng dặn Cố Tu tỉnh dậy phải gọi lại cho mình ngay.

Cố Tu không thèm gọi lại.

Cố Thuần cũng gửi một tin nhắn, hỏi có phải anh đang ở cùng Lục tổng không, dùng giọng điệu không dám tin mà hỏi quan hệ hai người đã tốt như vậy từ khi nào, còn giả nhân giả nghĩa bảo anh nhất định đừng để bản thân phải chịu uất ức, có chuyện gì cứ liên lạc, nhà họ Cố mới là nhà của anh mãi mãi.

Chậc.

Ngoài cửa sổ sát đất sương sớm đã tan, ánh nắng buổi sáng cuối thu không hề chói mắt, như một cây cọ mềm mại, tô lớp ánh sáng màu sữa lên từng góc nhỏ trong phòng ngủ.

Cố Tu ôm gối, nửa thân trên đang nằm sấp hơi chống dậy, tấm lưng mượt mà xinh đẹp tắm mình trong ánh nắng dịu dàng, cơ bắp lười biếng duỗi ra.