Thế giới 1 - Chương 12: Hào môn máu chó (12)

Bây giờ uống thêm mấy ly, anh cảm thấy không có gì đáng ngại, chỉ là tác dụng lợi tiểu của cồn quá mạnh.

Anh vội vã đẩy cửa ra ngoài, bước chân phù phiếm đi vào hành lang dài.

Tầm mắt không thấy bóng người thứ hai, vầng sáng của đèn trần rọi xuống, rơi vào đôi mắt bị bao bọc bởi phấn mắt đen xám của anh, ánh nước mông lung, đuôi mắt cũng ửng đỏ.

Dưới chân trải một lớp thảm đỏ mềm mại cách âm, tiếng bước chân nặng nề của anh vẫn nghe rõ mồn một, tiếng thở dồn dập và rối loạn.

007 không khỏi lo lắng: [Chiu Chiu, anh ổn không? Anh say rồi à?]

Cố Tu không nghĩ ngợi: “Không có.”

007: [...] Lần trước anh phủ nhận mình không có tố chất cũng là giọng điệu này!

So với việc tranh cãi Cố Tu có say hay không, một người một hệ thống hiện tại đối mặt với một vấn đề trực tiếp hơn.

Đó là, người đẹp qua đường để cho thụ chính ghen đâu?

Đây không phải là kịch bản mà chỉ dựa vào một mình Cố Tu có thể giải quyết được.

007 không có tác dụng gì, chỉ có thể cung cấp giá trị tinh thần cho có: [Chiu Chiu, anh cứ đi về phía nhà vệ sinh trước, trên đường có nhiều phòng hát thế này, thế nào cũng có người ra, đợi thấy người là anh xông thẳng lên ăn vạ!]

Chỉ là trông có vẻ vô cùng không đáng tin cậy.

007 ồn ào phiền nhiễu, nhưng Cố Tu lại im lặng lạ thường, động tác cũng dần trở nên loạng choạng vấp váp.

Ký chủ diễn xuất thật kinh người, y hệt như miêu tả trong tiểu thuyết! 007 khâm phục không thôi.

[Chiu Chiu, phía trước có người đến! Xông lên!] 007 kịp thời cung cấp chỉ dẫn hành động cho ký chủ ý thức mơ hồ, không biết đã thấy gì mà đột nhiên khựng lại, kinh hãi đổi giọng: [Anh... không phải, anh đợi đã! Đừng lên! Đừng!]

Tiếc là Cố Tu và người ở góc rẽ chỉ còn cách hai ba bước chân, đã không kịp né tránh.

Huống hồ Cố Tu hiện tại hoàn toàn không có sức né tránh, tầm mắt anh một mảng mơ hồ, đừng nói là nam nữ, quả thực người và vật còn không phân biệt nổi.

Anh chỉ thấy một bóng dáng đen kịt, rất dài rất cao.

Ngay khoảnh khắc 007 nhận ra thân phận của đối phương, ánh mắt hắn cũng rơi trên người Cố Tu đang loạng choạng, đáy mắt màu tro khói lộ ra vài phần kinh ngạc.

Thấy vậy, Lục Thời Sâm vội vàng đeo lại cặp kính đang lau dở lên sống mũi, qua tròng kính mới có thể xác nhận... con ma men kia đang lao về phía mình chính là đứa cháu trai ăn hại suốt ngày chỉ biết gây họa.

Lục Thời Sâm khẽ nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng.

Đôi mày với lớp phấn trang kỳ quái của Cố Tu đã nhíu cả lại, anh không nhìn rõ người, nhưng vẫn nhớ như in nhiệm vụ diễn theo kịch bản. Sợ công cụ hình người tự tìm tới cửa này chạy mất, anh ba chân bốn cẳng xông lên.

007 hét lên thất thanh: [Chiu Chiu!]

Cố Tu không nghe rõ 007 lại líu lo những gì, bước chân anh không vững, vốn chỉ cần kabedon là được, lại sơ sẩy ngã vào lòng đối phương, để giữ thăng bằng không bị ngã, anh vô thức ôm chặt lấy người qua đường vô tội.

Người kia dường như cũng bị anh dọa cho giật nảy mình, đồng thời vươn tay ôm lấy sau eo anh.

Hai cơ thể ôm chặt lấy nhau, như hai cực nam châm hút lấy rồi dính chặt.

Bất cứ ai đi qua nhìn thấy, cũng sẽ cảm thấy quan hệ hai người vô cùng thân mật, vượt xa mức bạn bè.

Dù cho cả hai đều là đàn ông.

Tin nhắn vừa gửi cho Cố Tu lại một lần nữa như đá chìm đáy biển, Giang Viễn Diêu mặt mày sầu não, định vào nhà vệ sinh rửa mặt, nào ngờ lại thấy ở phía không xa chính là gã đàn ông không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, máu lạnh bạc tình kia.

Hơn nữa, còn đang ôm một người đàn ông cao lớn anh tuấn khác.