Lấy khăn lau khô nước trên mặt, đôi mắt đen như nho càng thêm long lanh ướŧ áŧ. Cố Tu lại vuốt vuốt mái tóc vàng ướt sũng thành từng lọn, vẫn chưa quen với kiểu tóc và màu tóc mới của mình, liền buộc mái thành một bím tóc nhỏ, dựng đứng lên.
Cuối cùng cũng thoải mái rồi.
Tắm xong thoải mái đắp chiếc chăn lông ngỗng mềm mại, ngủ một giấc ngon lành trên chiếc giường đôi lớn, cho đến chiều hôm sau, 007 mới chui ra tuyên bố kỳ nghỉ kết thúc.
007: [Chiu Chiu, tối nay anh phải đi đến đoạn tình tiết thứ hai rồi, đoạn này rất quan trọng, anh tuyệt đối đừng làm bậy...]
Tối nay, Cố Tu cần phải làm lại nghề cũ của nguyên chủ, đi lêu lổng ở quán karaoke với đám bạn xấu.
Giang Viễn Diêu bị thương nằm trên giường, khổ sở đợi mấy ngày cũng không thấy anh đến thăm, vừa đau lòng vừa thất vọng, mãi đến tối nay mới khá hơn một chút, nhận lời mời của bạn bè đi tụ tập, thư giãn.
Nhưng tâm trí của cậu vẫn không ở buổi tụ tập, giữa chừng lại gọi cho Cố Tu, Cố Tu nói dối là bị chú chín giữ lại công ty tăng ca. Đúng lúc Giang Viễn Diêu đang buồn bực, lại chạm mặt Cố Tu, người tự xưng là bận rộn công việc, ở quán karaoke.
Thật ra, Cố Tu cũng không làm gì quá đáng, dù sao tra công có thể xấu nhưng không thể thấp kém, nếu không thì vào hỏa táng tràng làm gì, trực tiếp hỏa táng cho rồi. Nhưng trong mắt Giang Viễn Diêu không có góc nhìn của thượng đế, lại là một chuyện khác.
Cố Tu uống say khướt, lảo đảo từ phòng hát ra ngoài đi vệ sinh, không hẹn mà gặp lại đυ.ng phải một mỹ nữ trong hành lang hẹp, còn vì bước chân loạng choạng mà vô tình kabedon người ta.
Giang Viễn Diêu vừa hay đi qua, chứng kiến rõ ràng cảnh kim chủ mập mờ với mỹ nữ, tức thì hai mắt đỏ hoe, tan nát cõi lòng bỏ đi.
Cố Tu vừa tiếp thu xong đoạn kịch bản này, hiện đang chuẩn bị trước khi xuất phát.
[...]
[Chậc.]
[Chiu Chiu, anh đừng có chê nữa.] Quả cầu ánh sáng bạc do 007 hóa thành lơ lửng trên đầu anh, làm đèn chiếu sáng cho gương trang điểm, vừa líu ríu: [Kỹ thuật trang điểm của anh tệ quá! Có thể nhanh lên không! Nếu không xuất phát kịp rồi bỏ lỡ tình tiết thì phải làm sao!]
Tay Cố Tu run lên, đường kẻ mắt kéo ra một đường dài, bay xéo lên trên, tức khắc biến thành ma giáo giáo chủ trong phim cổ trang.
Dù sao cũng là hóa trang cho xấu đi, Cố Tu lười sửa lại, đập nồi dìm thuyền đặt bút kẻ mắt xuống: "Tôi thấy cũng tạm rồi."
[...]
Sự im lặng của 007 khiế người ta đinh tai nhức óc.
Mãi cho đến khi Cố Tu chuẩn bị ra ngoài, nó mới nhớ ra nhắc nhở: [Chiu Chiu, mau bỏ cái chỏm tóc trên đầu anh xuống!]
"..."
Cố Tu một tay tháo sợi dây thun nhỏ cố định mái, ngẩng cao đầu sải bước xuống lầu, Cố Thuần ở dưới lầu vô tình liếc anh một cái, bị nước miếng sặc đến ho sù sụ, đợi anh đẩy cửa ra ngoài vẫn còn đang ho, không kịp lắm mồm hỏi anh lại định đi đâu.
Cố Tu đi trên đường lớn như chốn không người, tự tin hất cằm: “Xem ra lần đầu tiên tôi trang điểm cũng khá ổn đấy chứ.”
007: [...] Khó bình luận.
Trong phòng karaoke, khói thuốc lượn lờ, chướng khí mù mịt.
Ký chủ đến từ thế giới truyện nam sinh này quả nhiên mang lại cho 007 hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Trông có vẻ ngạo mạn duy ngã độc tôn, từng trải qua đủ mọi sóng to gió lớn, ký chủ vậy mà, vậy mà... tửu lượng kém.
Dĩ nhiên, từ bề ngoài hoàn toàn không nhìn ra được. Cố Tu còn trang điểm, lớp kem nền hoàn hảo che đi vầng má ửng đỏ không quá rõ ràng của anh.
Đôi mắt đen trắng phân minh nhuốm men rượu, từ tấm gương trong sáng biến thành sóng nước lấp lánh, gợn sóng tầng tầng, trông còn tuấn mỹ hơn bình thường mấy phần, ngay cả đường kẻ mắt cẩu thả cũng có thể tạm thời bỏ qua.
Vì thế, lúc ban đầu kịch bản đi chệch hướng, 007 cũng không để tâm, mãi cho đến khi ván đã đóng thuyền, không thể cứu vãn...
Cố Tu cười giả lả đối phó với đám bạn rượu thịt nịnh hót, chất lỏng nóng rát của rượu chảy qua cổ họng xuống lục phủ ngũ tạng, dấy lên một luồng hơi nóng trong bụng. Vừa hay cũng đến lúc rồi, ngoài việc diễn kịch bản, anh cũng thật sự cần đi vệ sinh.
Rượu ở thế giới tận thế hoang tàn là một trong những tài nguyên quý giá nhất, Cố Tu chưa bao giờ đóng vai chính, cơ bản không được hưởng thụ. Còn ở thế giới tiên hiệp kỳ ảo yêu ma hoành hành, rượu cồn dễ làm lỡ việc đến mức nào, anh dĩ nhiên càng không dính một giọt.