Thế giới 1 - Chương 10: Hào môn máu chó (10)

Theo chỉ dẫn của hệ thống, Cố Tu trở về ngôi nhà anh đang ở, một căn biệt thự cũ do cha mẹ để lại.

Tuy nhiên, trong nhà không chỉ có mình anh, còn có quản gia và người giúp việc chăm lo sinh hoạt, và cả người anh họ Cố Thuần được ông nội cử đến ở cùng.

[Sự nổi loạn và tùy hứng của nguyên chủ, chủ yếu là do đầu óc trống rỗng, cộng thêm nỗi trống trải mãnh liệt sau khi mất đi người thân...] 007 giới thiệu: [Dù Cố Thuần ăn của cậu ta dùng của cậu ta, cậu ta cũng chẳng quan tâm, dù sao một mình ở trong biệt thự xa hoa cũng quá cô quạnh.]

Cố Tu: “Con người tham lam vô độ, thứ Cố Thuần muốn không chỉ đơn giản là ăn chực uống chực.”

Trong thiết lập, chỉ có cha của nguyên chủ là con của vợ cả ông nội, mấy người con trai khác đều là con của tình nhân. Bà nội ruột của Cố Tu là cô họ của Lục Thời Sâm, sau khi bà qua đời, nhà họ Cố hiện tại chỉ còn Cố Tu có dính dáng họ hàng với nhà họ Lục.

Sau khi thân thế bị bại lộ, nguyên chủ bị ông nội đuổi khỏi nhà họ Cố, không thể thiếu sự gièm pha của những người họ hàng nhà họ Cố, trong đó gia đình Cố Thuần đã thèm muốn tài sản của cha anh từ lâu đóng góp công lao lớn nhất.

Cố Thuần vắt chéo chân, nhướng mí mắt, ra vẻ chủ nhà, giọng không mấy thiện cảm nói với Cố Tu ở cửa: "Cậu lại đi đâu ăn chơi rồi? Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, đám đó chỉ nhìn trúng tiền của cậu, coi cậu như máy rút tiền, thằng ngốc, chẳng ai thật lòng coi cậu là bạn bè..."

Trông có vẻ cũng khá là khẩu xà tâm phật.

Tiếc là anh ta lại đυ.ng phải một kẻ cứng đầu, Cố Tu đời này ghét nhất là bị người khác dạy mình làm việc, kiểu ông bố như Lục Thời Sâm đã đủ phiền rồi, loại vừa không có ý tốt vừa thối miệng này, anh chỉ muốn xông lên cho hai đấm.

Vì hình tượng nhân vật.

Cố Tu bĩu môi, nhịn xuống, thay giày cởϊ áσ khoác, lơ đãng đáp: "Tôi đi ăn cơm với chú chín."

Sắc mặt Cố Thuần lập tức thay đổi: "Cái gì?"

Thấy bóng dáng tóc vàng lêu lổng sắp sửa lượn qua trước mặt mình, Cố Thuần vội vàng đứng dậy khỏi sofa, hấp tấp đuổi theo hỏi: "Chẳng phải cậu ghét hắn nhất sao? Rõ ràng chưa đến ba mươi tuổi, cậy mình vai vế lớn, cứ luôn chỉ tay năm ngón với cậu..."

"Đúng vậy, phiền chết đi được." Cố Tu lười biếng ngáp một cái.

Được trời ưu ái mà không biết, lại luôn có thể ngồi không hưởng lộc.

Thật đáng ghen tị.

Nhìn theo bóng lưng uể oải của anh đi xa, Cố Thuần hận đến mức nghiến chặt răng.

Trên đường về phòng ngủ, 007 tiếp tục bổ sung các chi tiết của tiểu thuyết cho Cố Tu: [Những người nhà họ Cố này đều là hậu duệ của ông nội cậu và tình nhân, nhà họ Lục là họ hàng bên bà nội cậu...]

Tuy nhiên do nguyên chủ là đứa trẻ bị bảo mẫu tráo đổi, nên quan hệ huyết thống của anh với nhà họ Cố và Lục Thời Sâm đều không tồn tại. Ngược lại, nguyên chủ vì tầng quan hệ thông gia này mà bốn bề thọ địch, cuối cùng bị cả hai nhà Cố Lục ruồng bỏ. Dù anh đã hưởng thụ vinh hoa không thuộc về mình, nhưng đây cũng có thể xem là tai bay vạ gió.

Trong giới hào môn cũng có phân chia cấp bậc, chỉ riêng người nắm quyền nhà họ Lục hiện tại là Lục Thời Sâm, tất cả họ hàng thân thích của nhà họ Cố cộng lại cũng không bằng một phần mười gia sản của đối phương.

Người nhà họ Cố vừa ghen tị với Cố Tu, lại vừa phải dựa vào anh để bám víu Lục Thời Sâm, thái độ đối với anh không thể nói là tệ, nhưng Cố Tu mồ côi cha mẹ từ sớm cũng không có cảm giác thuộc về nơi này.

Chỉ khi lêu lổng bên ngoài với đám bạn bè xấu, anh mới có cảm giác bản thân mình được chú ý, được coi trọng.

Dù những người đó có mục đích khác, cũng không tham lam bằng người thân của anh.

Cố Tu rất dễ dàng hiểu ra logic hành xử của nguyên chủ, đồng cảm thì không có, chỉ là không khỏi khẽ thở dài.

Anh tìm khăn giấy tẩy trang trước, xoa xoa, động tác thô bạo tẩy đi đôi mắt gấu trúc trên mặt, rồi lại dùng nước sạch rửa mặt ba lần, lúc này mới tìm lại được ngũ quan ban đầu của mình.

Làn da mỏng manh ôm sát lấy khung xương ba chiều, đôi mắt một mí sạch sẽ thanh thoát, chỉ khi sáng sớm vừa ngủ dậy hoặc lúc mệt mỏi, mới có thể ép ra một nếp gấp nông và hẹp.