Thế giới 1 - Chương 1: Hào môn máu chó (1)

[Mưa đông lất phất buốt đến tận xương tủy, tan vào màn đêm thăm thẳm, lạnh lẽo.

Cố Tu vật vã chờ trước cửa khách sạn, chỉ mong có cơ hội nói một lời xin lỗi, một câu giải thích với Giang Viễn Diêu. Nhưng thứ anh chờ được đến cuối cùng, lại là cảnh trơ mắt nhìn Giang Viễn Diêu cùng một người đàn ông mặc vest lịch lãm sánh bước bên nhau. Gương mặt họ rạng rỡ nụ cười tựa gió xuân, đôi má hây hây nhuốm màu hạnh phúc ngọt ngào mà anh chưa từng được thấy bao giờ.

Người đàn ông ấy cao lớn anh tuấn, phong thái ngời ngời, cặp kính gọng bạc trên sống mũi toát lên vẻ nho nhã, còn ánh mắt nhìn Giang Viễn Diêu thì ngập tràn dịu dàng.

"Chú chín...?" Cố Tu buột miệng gọi, thanh âm lạc đi như kẻ mộng du. Anh dán chặt mắt vào khuôn mặt quen thuộc ấy, người chú chín mà anh hằng tin tưởng và dựa dẫm nhất. Khoảnh khắc ấy, hồn phách anh như bị rút cạn, cả người đông cứng tại chỗ.

Trong tầm mắt, bóng lưng đôi lứa mặn nồng tình tứ vừa cười vừa nói rồi khuất dạng. Cố Tu vẫn chôn chân trong màn mưa. Anh chẳng buồn che ô, Cố thiếu gia từng một thời ngông cuồng, mắt cao hơn đỉnh đầu, nào ngờ có ngày lại rơi vào cảnh thê thảm đến vậy. Tóc đen ướt sũng bết lại từng lọn trên mặt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Nhưng anh có tư cách gì để tức giận, để oán hận, để căm phẫn đây? Tất cả sự thờ ơ và lạnh nhạt này, chẳng qua cũng chính là những gì anh từng đối xử với Giang Viễn Diêu mà thôi, giờ đây cuối cùng cũng vận lại lên người mình gấp bội.]

...

Luôn có những gã tra công như "Cố Tu", khi sở hữu thì không biết trân trọng, đến lúc mất đi rồi mới hối hận muộn màng, cố sống cố chết theo đuổi lại người mà mình từng khinh rẻ. Hỏa táng tràng đốt lên càng lúc càng hừng hực, khiến người ta hả hê hả dạ, hả hê đến tận cùng!

Những gã tra công này bị ngược thân rồi lại ngược tâm, thê thảm trăm bề theo đuổi đến cuối...

Để rồi bị công chính chân chính đè bẹp về mọi mặt thay thế.

Đây là một công việc khổ sai đến chó cũng phải lắc đầu nguầy nguậy, vậy mà hệ thống 007 lại vớ được vận may trời cho, trói buộc thành công một ký chủ ưu tú vừa về hưu từ thế giới tiểu thuyết nam sinh!... Dù rằng anh cũng chỉ là một chuyên gia sắm vai pháo hôi mà thôi.

Nhưng ký chủ mới thì sóng to gió lớn nào mà chưa từng trải, mấy chuyện yêu đương vặt vãnh của hỏa táng tràng này chẳng phải dễ như trở bàn tay hay sao!

Thế nhưng, thế giới nhỏ đã tải xong từ lâu mà 007 vẫn chưa tài nào kết nối được với ký chủ nhà mình.

Ký chủ đã sớm ngắt kênh giao tiếp tinh thần, đang gục mặt trên bàn làm việc mà ngủ say như chết.

Quanh chiếc bàn hội nghị bằng gỗ gụ, một vòng người mặc vest chỉn chu đang đứng, người báo cáo, kẻ ghi chép, không khí nghiêm trang đến ngột ngạt.

007 gào thét trong bộ não tĩnh lặng như biển chết của ký chủ: [Cố Tu! Cố Tu! Nhiệm vụ bắt đầu rồi! Anh mau tỉnh lại đi!]

Thứ của nợ như hệ thống, lúc nào cũng ríu ra ríu rít trong đầu phiền muốn chết, ngoài việc phát nhiệm vụ và làm trò ra vẻ dễ thương ra thì chẳng được tích sự gì.

Cố Tu thầm nghĩ, thế giới hỏa táng tràng này chắc cũng chẳng nguy hiểm tới đâu. Hiếm hoi lắm mới được đến một thế giới hiện đại không có yêu ma quỷ quái, khoa học kỹ thuật tân tiến, anh chẳng vội gì phải giao tiếp với hệ thống, cứ thoải mái an tĩnh đánh một giấc cho đã.

Mãi cho đến khi bên tay truyền đến một trận rung dữ dội.

Rung rung... Rung rung...

Tiếng rung của điện thoại di động truyền qua mặt bàn gỗ đặc, lan đến tai từng người đang ngồi họp.

Dàn tinh anh đã quá quen với cảnh này, ai nấy đều cố gắng kiềm chế ánh mắt của mình, chỉ thỉnh thoảng liếc về phía người đàn ông đang ngồi ngay ngắn ở ghế chủ tọa.

Người đàn ông ấy đang xem xét văn bản báo cáo của nhân viên, mái tóc đen vuốt ngược không một sợi tơ rối, bộ vest hàng hiệu phẳng phiu không một nếp gấp. Cặp kính nửa gọng màu bạc vắt trên sống mũi càng tôn lên khí chất cao quý và lạnh lùng.

Tiếng vo ve phiền nhiễu rõ ràng đã ảnh hưởng đến công việc, nhân viên đang báo cáo vốn đã căng thẳng liền lỡ nhịp, cuống quýt chỉnh lại slide: "Xin lỗi Lục tổng, tôi... tôi bỏ sót một trang..."

Người đàn ông không nhìn anh ta, chỉ ngước mắt quét một đường qua phía đối diện bàn dài. Một ánh nhìn nhàn nhạt thôi cũng đủ tạo ra sức ép nặng nề.

"Cố Tu."

Bàn tay của chàng trai đang gối đầu trên bàn vừa thon dài vừa trắng nõn, nhìn qua là biết là loại người được nuông chiều từ tấm bé, chưa từng phải mó tay vào việc nặng.

Mãi cho đến khi hai chữ "Cố Tu" trầm thấp kia rơi xuống đỉnh đầu, bàn tay ấy mới quờ quạng một vòng trên mặt bàn, khó khăn lắm mới tóm được chiếc điện thoại đang réo inh ỏi. Tấm lưng đã gục xuống từ lâu cuối cùng cũng chịu thẳng dậy.

Chàng trai tỉnh thì có tỉnh, nhưng gương mặt vẫn uể oải lười biếng, mí mắt mỏng tang rũ xuống, mái tóc vàng óng lòa xòa trên vầng trán cao.

...

Nana: Chào mọi người, gần đây mình có tổ chức một event mua combo tặng truyện H (tính cả combo 0đ).

Nếu bạn nào hứng thú có thể liên lạc thông qua zalo: 0862798348 hoặc tele: t.me/nanacuteee231 nha.

Chủ công, chủ thụ, 1v1, NP gì cũng có hết á. Mình đính kèm giới thiệu 1 bộ để mọi người ngó thử nha😘

[Tổng Công] Dùng "Thận" Chinh Phục Trò Chơi Sinh Tồn

Thể loại: Đam mỹ, HE, kinh dị, huyền huyễn, H văn, ngọt văn, sinh con, song tính, chủ công, huyết tộc, NP, vô hạn lưu, phụ tử, nhẹ nhàng, l luân, trò chơi, linh dị thần quái, NTR, mỹ công, xuyên game, truyện cổ tích, nhược công cường thụ, thụ sủng công.

Giới thiệu:

Một ngày bị cuốn vào trò chơi sinh tồn, "con ma bệnh" Phó Ca chỉ cảm thấy mình sắp chết đến nơi.

Đồng đội ghét bỏ, quỷ quái hung ác, Phó Ca chỉ có thể dựa vào "chiếc thận" của mình và sự ái mộ của boss trò chơi để gian nan sống sót.

Công tước Bloody: "Hôn ta!"

Hề Jigsaw: "Hôn ta!"

Vô Diện hệ Cthulhu: "Hôn ta!"

Phó Ca: Nhắm tịt mắt, run rẩy hạ miệng.

Quỷ quái mị lực Max con ma bệnh đại mỹ nhân công × Các loại quỷ quái, thỉnh thoảng sẽ có người chơi hệ người xuất hiện.

Thụ sủng công, dàn thụ đều khiết.