Mạt thế, năm đói kém nhất trong lịch sử. Nguyễn Kiểu nửa đêm canh ba mò vào phòng ngủ của Thẩm Vọng, làm lơ nam thần cao 1m85 với cơ bụng sáu múi và nhan sắc thần thánh đang nằm trên giường, lao thẳng …
Mạt thế, năm đói kém nhất trong lịch sử.
Nguyễn Kiểu nửa đêm canh ba mò vào phòng ngủ của Thẩm Vọng, làm lơ nam thần cao 1m85 với cơ bụng sáu múi và nhan sắc thần thánh đang nằm trên giường, lao thẳng đến chiếc bánh kem trái cây ngọt mềm ở đầu giường.
Giây tiếp theo, ý thức của cô thức tỉnh.
Cô là một "ngốc bạch ngọt" chỉ có nhan sắc nhưng lại giả tạo trong một bộ tiểu thuyết ác nữ.
"Ngốc bạch ngọt" và nữ chính cùng sống lay lắt trong căn cứ của các nam chính. Nữ chính ác nữ sát phạt quyết đoán, có dũng có mưu, là mỹ nhân hệ câu dẫn thượng thừa, coi những nam chính mạnh mẽ vô song, kiêu ngạo khó thuần như chó mà dắt đi dạo.
Còn Nguyễn Kiểu "ngốc bạch ngọt" lại là người so sánh với hình tượng ác nữ: thánh mẫu bạch liên hoa, "gây chuyện" kiêu kỳ, mê trai vô não. Không chọc giận nam chính tìm đường chết thì cũng đang trên đường khıêυ khí©h nữ chính, cứ thế tự biến mình thành kẻ "vạn người ghét".
Kết cục của "ngốc bạch ngọt" đương nhiên là bị đuổi khỏi căn cứ, chết không toàn thây, kết cục thê thảm. Thậm chí dù có biến thành tang thi cũng không thoát khỏi số kiếp bị nữ chính bắn nát đầu.
Không trêu vào được thì cô trốn không được sao?
Nguyễn Kiểu quyết định thắt lưng buộc bụng, tích trữ lương thực, tìm cơ hội bỏ trốn. Thế nhưng bên ngoài căn cứ tang thi thành đàn, côn trùng độc bò lổm ngổm, chẳng có cách chết nào nhanh hơn việc bỏ trốn.
Cô đành phải an phận thủ thường, thanh tâm quả dục, không dám ăn trộm đồ ăn mà các nam chính kén chọn bỏ lại nữa, chỉ dám len lén nuốt nước miếng vào giờ cơm. Thơm quá, đói quá, để lại cho cô một chút đi mà...
Ai ngờ các nam chính lại ép sát từng bước, luân phiên ra trận, dùng salad trái cây, chân giò kho tàu, cá nướng tê cay, cháo gà hải sản... để câu dẫn cô, dụ dỗ cô, trêu chọc cô.
Nguyễn Kiểu hoảng hốt không chọn đường, cuốn gói chạy trốn ngay trong đêm.
Lại không cẩn thận đâm sầm vào l*иg ngực rắn chắc của người đàn ông:
"Chạy cái gì? Không phải em thèm lắm sao?"
Tác giả ơi sao t thấy truyện hoàn thành rồi mà sao t đọc đc có tới chương 141 vậy mom