Chết tiệt.
Đúng là họa vô đơn chí.
Dù không phải chuyện gì to tát, nhưng những sự cố liên tiếp trước khi lên sân khấu không thể tránh khỏi việc ảnh hưởng đến tâm trạng. Cậu lặng lẽ nhặt chiếc vòng cổ bị đứt làm đôi đặt lên bàn trang điểm.
Đúng lúc này, có người tháo đồ trang sức của mình xuống, một tia sáng nhỏ vụt qua mắt Thị Khải: “Có muốn đeo cái của anh không?”
Thị Khải nhìn chăm chú, thấy chiếc vòng cổ trong tay Thượng Tùy.
Đó là hai chiếc mặt thánh giá đính đầy kim cương, một lớn một nhỏ chồng lên nhau, màu vàng kim lấp lánh vô cùng bắt mắt.
Vốn dĩ cậu không thích đồ trang sức quá lấp lánh, nhưng vừa nghĩ đến đó là vòng cổ của Thượng Tùy, dường như cậu có thể nhận được một chút may mắn và sức mạnh từ nó.
“Ừm.”
Thị Khải không ngờ, sau khi cậu gật đầu, Thượng Tùy không đưa vòng cổ cho cậu mà chọn tự tay đeo giúp cậu.
Chắc là thời gian gấp gáp, làm vậy quả thực nhanh hơn. Thị Khải hơi cúi đầu, không hề phòng bị để lộ gáy cổ trắng ngần dưới tầm mắt Thượng Tùy.
Đồng thời cậu khẽ hỏi: “Sao vừa nãy anh không chủ động đến cổ vũ em?”
Thoạt nghe như đang oán trách, nhưng ngữ điệu của Thị Khải lại toát lên sự kiêu căng, biết rằng mình sẽ được bao dung.
Thượng Tùy khựng lại, cười với cậu: “Vừa rồi anh chưa nói, nhưng em biết mà phải không? Em luôn rất phi thường.”
Thị Khải không ngờ anh lại nói nghiêm túc như vậy, khi thực sự nhận được lời khen của Thượng Tùy, cậu lại thấy nóng mặt.
“Thật ra cũng không sao, chỉ là tiêm thuốc ức chế thôi mà, không lợi hại như anh nói đâu—”
Có lẽ Thị Khải không hề nhận ra, chính vì quyết định của cậu mà không khí trong thời gian ngắn đã thay đổi hoàn toàn, mọi người đều trở nên háo hức trở lại, thậm chí còn hăng hái hơn lúc đầu.
Thượng Tùy nhìn bộ dạng ngượng ngùng của cậu, một góc trong lòng anh mềm mại hẳn.
Sáu năm đã trôi qua rồi.
Em vẫn dũng cảm như trong ký ức, điều này đương nhiên rất phi thường, em sẽ mãi mãi phi thường.
Thượng Tùy cài khóa vòng cổ. Trong mắt người khác, giống như anh đang thân mật vòng hai tay ôm lấy cổ Thị Khải, và Omega bị bao vây bên trong không hề có ý định chạy trốn.
Thượng Tùy khẽ nói: “Em nhất định sẽ làm rất tốt.”
---
Hoàng hôn nghiêng chiếu, nhóm biểu diễn cuối cùng lên sân khấu chuẩn bị.
Tiết mục cuối cùng đương nhiên được khán giả đặt nhiều kỳ vọng. Nhóm này toàn trai xinh gái đẹp bắt mắt, xung quanh không ít người đã mở điện thoại chuẩn bị quay phim.
Trong thời gian chờ đợi, trưởng câu lạc bộ cười toe toét ra hiệu gì đó với Thị Khải. Giây tiếp theo, gương mặt Thị Khải bất chợt xuất hiện trên màn hình lớn. Hiệu ứng đặc trưng của màn hình LED khiến màu sắc được tăng cường, hình ảnh sáng bừng rực rỡ, thu hút một tràng hò hét từ phía dưới.
Lâm Ngôn và Thượng Tùy đến vị trí đã được đặt trước. Hàng ghế đầu người người tấp nập, Lâm Ngôn chợt nghĩ ra điều gì đó: “Trước đây anh chưa từng xem cậu ấy nhảy đúng không?”
Thấy Thượng Tùy đáp lại, Lâm Ngôn cười nói: “Vậy lát nữa anh sẽ được mãn nhãn đây.”
Như để đáp lại câu nói đó, cách đó không xa có cô gái giơ máy ảnh ống kính tele, lớn tiếng gọi về phía sân khấu: “Tiểu Khải! Nhìn bên này, nhìn bên này!!”
Người bên cạnh không kìm được hỏi: “Sao lại có người vác cả “khẩu pháo lớn” đến vậy?”
“Chắc là để chụp cậu trai đứng giữa nhất đó, cậu ấy nổi tiếng lắm. Vừa rồi nghe họ nói chuyện phiếm, cả đám người bên tay trái đều là vì cậu ấy mà đến.”