“Thôi bỏ đi Khải.”
Trưởng câu lạc bộ thấy Thượng Tùy đã chĩa mũi kim vào cánh tay Thị Khải, lần đầu tiên gọi thẳng tên cậu: “Vốn dĩ chỉ là nhờ cậu đến giúp đỡ tạm thời, giờ lại để cậu chịu thêm rủi ro, tôi thực sự không đành lòng.”
Có người bên cạnh phụ họa: “Đúng đó đúng đó... Hay là chúng ta bỏ đi.”
“Không phải nói ít nhất phải giành hạng ba sao?” Thị Khải ngắt lời họ: “Luyện tập lâu như vậy rồi, lẽ nào lại bỏ chạy giữa chừng?”
Gần như cùng lúc Thị Khải nói xong, tay Thượng Tùy không hề run rẩy, trước khi mọi người kịp phản ứng, anh đã tiêm thuốc ức chế vào.
Lâm Ngôn đứng gần nhất hít một hơi khí lạnh.
Thượng Tùy sao mà dứt khoát vậy, không hề do dự chút nào, đúng là rất hợp với cái tên gan trời như Thị Khải.
Thấy ống thuốc ức chế đỏ như máu được tiêm hoàn toàn vào cơ thể Thị Khải, mọi người đều im lặng.
Không biết ai là người đầu tiên khẽ cảm thán một câu: “Đệt, đỉnh thật, bùng cháy rồi!”
“Hôm nay không ai được gọi Tiểu Khải nữa, gọi Khải ca!”
“Cái pha này của Khải ca ngang ngửa năm xưa tôi bị chóng mặt khi chơi game 3D, vì muốn chơi mà phải uống thuốc chống say xe đó.”
“Cậu còn có “chiến tích” huy hoàng thế à? Sao vị trí bắn tỉa vẫn chơi như shit vậy.”
“Ấy, thật là... ” Xung quanh ồn ào, bầu không khí nặng nề ban nãy đã thoải mái hơn nhiều. Mặc dù vậy, trưởng câu lạc bộ vẫn dặn dò: “Cậu cứ thử thích nghi xem, nếu không được thì đừng cố lên sân khấu, lỡ đâu ngất xỉu thì sao?”
Thuốc ức chế đặc hiệu có tác dụng rất nhanh, khoảng hai phút sau, nhiệt độ trong cơ thể cơ bản tan biến, tình trạng quá mẫn cảm với thông tin tố cũng được giảm thiểu đáng kể.
Thị Khải đứng dậy, cậu ấn nhẹ cánh tay, xoay đầu sang trái, xoay đến một vị trí nhất định rồi lại xoay sang phải. Cậu thử vận động cơ thể.
Hơi chóng mặt một chút, nhưng vẫn trong phạm vi có thể kiểm soát được.
Được.
Nhảy được.
“Sẽ không ngất xỉu, cũng sẽ không mắc lỗi đâu.” Thị Khải đáp: “Cứ yên tâm.”
“Tiểu Khải.” Thượng Tùy nhìn đôi mắt sáng ngời của cậu, bỗng nhiên nửa thật nửa đùa hỏi: “Anh có thể gả cho em không?”
“—Đù má, Thị Khải cậu vừa rồi ngầu bá cháy! Tôi cũng đổ đứ đừ rồi, cậu có thể chịu trách nhiệm với tôi không?”
Thị Khải chỉ coi mọi người đang đùa, cũng thuận miệng nói: “Anh thì được.” cậu chỉ vào Thượng Tùy, rồi lại hất cằm ra hiệu với cậu trai đang la hét phía sau: “Còn cậu thì không.”
“Thị Khải thiên vị quá!”
Trưởng câu lạc bộ loáng thoáng cảm nhận được mối quan hệ giữa Thượng Tùy và Thị Khải có gì đó tinh tế, bèn lớn tiếng nói: “Vậy thì cậu phải đẹp trai được như anh Thượng đã rồi hẵng nói nhé.”
“Sắp lên sân khấu rồi, lại đây lại đây! Tập trung lại nào!” Trưởng câu lạc bộ vừa nói vừa kéo lấy thành viên gần nhất.
Mọi người lần lượt chồng tay lên nhau. Tay Thị Khải đặt trên cùng, thấy Thượng Tùy đứng một mình ở bên cạnh, cậu không chút nghĩ ngợi nắm lấy tay Thượng Tùy, kéo anh lại gần mình.
“Ba, hai, một...”
Mọi người cùng hô: “Cố lên cố lên cố lên!”
Tiết mục biểu diễn trước kết thúc, sau khi chỉnh sửa đơn giản, người dẫn chương trình sắp sửa đọc tên tiết mục.
Sắp lên sân khấu, Thị Khải đang định bước tới thì bên tai truyền đến một tiếng động nhỏ.
Đến khi cậu nhận ra chuyện gì đang xảy ra, chiếc vòng cổ dùng để phối đồ trên người đã bị đứt, lăn một vòng trên đất.
Thị Khải không nhịn được, thầm chửi một tiếng trong lòng.