Chương 5

Phòng riêng này thông ra sân vườn phía sau. Chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài đã lất phất mưa.

Không khí lạnh ùa vào, nhưng cũng cuốn đi sự ngột ngạt trong phòng. Thời Khỉ cảm thấy dễ chịu hơn hẳn, lúc này mới để ý thấy một người đang đứng dưới mái hiên cách đó không xa.

Dường như không sợ lạnh, trời sắp vào đông mà người đó chỉ mặc một chiếc áo len trắng rộng thùng thình. Cổ áo và gấu áo còn có vài chỗ rách cố ý, thấp thoáng để lộ một phần hình xăm trên xương quai xanh.

Đó là một hình xăm đen trắng đơn giản, không nhìn rõ hình thù cụ thể nhưng có thể thấy những đường nét rất phóng khoáng, bay bổng.

Thời Khỉ vô thức nhìn lên mặt người đó.

Sống mũi cao, một đôi mắt hồ ly. Đuôi mắt và chân mày vốn dĩ đã mang nét quyến rũ, nhưng lại toát lên một vẻ lạnh lùng đầy mâu thuẫn.

Nếu Lâm Ngôn có ở đây, chắc chắn sẽ la lên:

“Má ơi! Thằng này nhìn không giống người tốt, đúng cái gu của mày rồi!”

Người đàn ông lạ mặt đang nhìn chăm chú vào một điểm trong sân, ánh mắt lộ vẻ khó tính, xét nét.

Thời Khỉ nhìn theo ánh mắt của cậu, thấy một tấm bình phong lộng lẫy gồm mười hai cánh được vẽ hoa văn rực rỡ.

“Tấm bình phong này đặt ở đây không đẹp.” Thương Tùy nói.

Đầu dây bên kia, Giang Nghiễn la lên: “Hả? Cái thứ này tôi tốn cả đống tiền mới chở về đấy, tôi cứ nghĩ nó là linh hồn của cái sân này, vậy mà cậu lại chê linh hồn của tôi không đẹp à?”

“Để ở đây không được thật à? Sao tôi thấy cũng có gu lắm mà!”

“Lộn xộn, trông như cái kho nhà cậu.”

“...”

Giang Nghiễn nói một hồi rồi cũng đành chịu thua, ủ rũ hỏi: “Được rồi, thế giờ phải làm sao?”

“Thì làm sao nữa.” Thương Tùy cười khẩy: “Dời nó đi chỗ khác, hoặc vứt đi.”

Cậu vừa cúp điện thoại thì một bóng người đã chắn ngay trước mặt.

Thương Tùy rất cao, Thời Khỉ phải hơi ngẩng đầu lên mới nhìn được cậu.

“Anh là khách ở đây sao?”

Bốn mắt nhìn nhau, Thời Khỉ thoáng thấy một tia ngạc nhiên lướt qua mắt cậu, rồi chuyển thành một ánh nhìn sâu thẳm, khó hiểu.

Dưới ánh mắt của cậu, hắn có cảm giác như đang bị một loài bò sát máu lạnh nào đó soi mói.

Nhưng rất nhanh, cái cảm giác nguy hiểm khó tả này lại tan biến khi Thương Tùy lên tiếng.

Giọng nói cậu trầm khàn, không cao cũng không thấp. Đó là tông giọng mà Thời Khỉ rất thích.

“Không phải.”

Không phải khách, vậy là nhân viên rồi.

Hơn nữa người này cũng mặc áo len, tuy kiểu dáng có hơi phá cách một chút, nhưng có lẽ đồng phục của mỗi người mỗi khác.

Chẳng lẽ đây chính là “ngôi sao” mà Lâm Ngôn muốn gọi, được điều đến làm thay sao?

“Alpha?”