Chương 46

“Ban đầu bọn mình đã tập luyện được non nửa tháng rồi, hôm qua thằng nhóc C-position kia đi chơi bóng đá bị trẹo chân, bác sĩ bảo tốt nhất là không nên xuống giường trong một tuần.”

Hội trưởng chắp hai tay làm động tác cầu nguyện: “Chỉ có thể nhờ cậu cứu bồ thôi Thị Khải!”

Thị Khải trước đây từng nghe về cuộc thi này, cá nhân hoặc nhóm đạt top ba đều có tiền thưởng, nhưng vì trời lạnh, cậu ngại vận động.

Lúc hội trưởng khuyến khích mọi người đăng ký cậu đã không lên tiếng, bây giờ nếu đột nhiên tham gia, lại còn ở vị trí trung tâm, nghĩ thế nào cũng không ổn.

Thị Khải đề nghị: “Các cậu có muốn biên đạo lại không?”

Cố Trừng đùa: “Biên đạo lại khó lắm, lúc trước tập nhảy theo video mà nghiên cứu đường di chuyển thôi đã muốn lấy mạng hội trưởng rồi.”

“Đúng là muốn lấy mạng thật, không thể biên đạo lần thứ hai được đâu.” Hội trưởng bổ sung: “Bọn mình chỉ tham gia cho vui thôi, tiện thể kiếm chút tín chỉ. Bài nhảy này ban đầu là dành cho nam, nhưng người không đủ, tôi với Giai Giai đều vào rồi. Bây giờ là nhảy nam nữ kết hợp.”

Số lượng thành viên của câu lạc bộ nhảy vẫn luôn không nhiều, cộng thêm gần đây là kỳ thi giữa kỳ, những học sinh có nhiệm vụ chuyên môn nặng đều không đăng ký tham gia hoạt động.

Thấy Thị Khải không nói gì, hội trưởng bèn làm nũng với cậu: “Cậu tham gia đi mà Thị Khải, giữa bài có một đoạn dance break vừa hay hai đứa mình nhảy chung, đi mà đi mà!”

Có lẽ là do bị Khương Dụ Ninh ảnh hưởng, Thị Khải rất bó tay với việc con gái làm nũng, cậu bị làm cho ngượng ngùng, gần như sắp đồng ý.

Cố Trừng chen vào: “Thị Khải lâu rồi không tập nhảy đúng không? Lần gần nhất là hồi đầu thu, thường xuyên không vận động cẩn thận bị mai một đấy.”

Anh ta nói xong lại cố ý bổ sung: “Nhưng cậu giỏi thế mà, chắc sẽ quen nhanh thôi.”

“... ... ”

Vốn dĩ không muốn để tâm, nhưng người này cứ lởn vởn mãi, thật sự rất phiền.

Thượng Tùy nén giận, khi nói chuyện với Thị Khải, vẫn giữ giọng điệu ôn hòa: “Tôi cũng muốn xem, chưa từng tận mắt thấy cậu nhảy bao giờ.”

Những người xung quanh vô thức đổ dồn ánh mắt về phía này. Cảm nhận được sự mong đợi trong mắt mọi người, Thị Khải và Thượng Tùy nhìn nhau một lát, cuối cùng đồng ý: “Được, tôi tham gia.”

Thời gian gấp rút, hội trưởng lập tức kéo Thị Khải đi làm quen với biên đạo, việc ăn tối đành phải dời sang lần sau.

Lịch trình đột ngột thay đổi, Thị Khải không tránh khỏi cảm thấy áy náy. Thượng Tùy thì không mấy bận tâm, chỉ lên tiếng: “Thị Khải.”

“Ừm?”

“Có nhiều người gọi cậu là Thị Khải à?”

Có một khoảnh khắc, Thị Khải thậm chí còn nghe ra một chút tủi thân trong giọng nói của Thượng Tùy.

Thị Khải lắc đầu trong lòng, đá bay cái ý nghĩ hoang đường này: “Họ đều khá suồng sã, không biết từ lúc nào đã gọi như vậy rồi.”

Hội trưởng là đàn chị năm ba, hơn họ một khóa. Vì chị ấy thường xuyên gọi Thị Khải, Thị Khải nên những thành viên câu lạc bộ nào hơi thân thiết một chút đều gọi cậu ấy như vậy.

“Thế à.” Thượng Tùy đáp.

“Anh không vui sao?” Nghĩ đến việc Thượng Tùy đã đợi đến bây giờ, mình lại thất hẹn thật sự không phải phép: “Hay là chúng ta cứ đi ăn trước, về rồi tập nhảy sau—”

“Ai muốn ăn tối? Tối nay không ai được ăn tối!” Hội trưởng tai thính nghe thấy lời thì thầm của hai người họ: “Lát nữa tôi sẽ đãi mọi người bữa khuya, mau qua đây tập luyện đi!... Vị trí trung tâm đâu? Bạn nhỏ ở vị trí trung tâm nghe thấy không?”