Thị Khải gật đầu vẻ không mấy bận tâm, nụ cười trên mặt Alpha càng sâu hơn.
Vì một tâm lý vi diệu nào đó, Thượng Tùy nhìn anh ta thêm một cái.
So với Thị Khải chẳng nhận ra điều gì, Lâm Ngôn lại nhạy bén hơn nhiều, lên tiếng cắt ngang họ: “Đâu cần cậu phải nói hả Cố Trừng, Thị Khải vốn dĩ mặc gì cũng đẹp mà.”
Lâm Ngôn nói chuyện không mấy khách sáo, nhưng Cố Trừng vẫn giữ nguyên nụ cười: “Đúng vậy, dù sao Thị Khải cũng là bộ mặt của câu lạc bộ nhảy chúng ta mà.”
“Đúng đúng, tôi muốn làm chị đại fan của cậu ấy.”
Giữa những tiếng cười đùa rôm rả, có người hai mắt sáng rỡ hỏi: “Lâm Ngôn, anh đẹp trai bên cạnh cậu là ai thế?”
“Anh ấy là Thượng Tùy.” Thị Khải nhanh hơn một bước giới thiệu: “là bạn của tôi.”
Bạn bè?
Thượng Tùy nhướng mày.
Lâm Ngôn và Thị Khải có mối quan hệ tốt, việc họ giả vờ làm người yêu thì Lâm Ngôn biết không có gì lạ. Nhưng trước mặt những người khác, anh vẫn muốn được làm “bạn trai” của Thị Khải hơn.
Tuy nhiên, nhìn vành tai Thị Khải hơi ửng hồng, anh quyết định tạm thời không gây thêm rắc rối.
Thượng Tùy mỉm cười với mọi người, đi đến đối diện Thị Khải, cũng định học theo cậu ấy ngồi xuống sàn gỗ.
Lúc nãy Lâm Ngôn làm ầm ĩ quá, Thị Khải không để ý thấy Thượng Tùy đang mặc chiếc áo khoác cậu tặng.
Bên trong áo khoác bóng chày màu đen cam là chiếc áo len dệt kim mỏng nhẹ, cổ áo cũng mở rất thấp, để lộ sợi dây chuyền xương quai xanh mảnh mai đang trượt xuống.
Chiếc dây chuyền lắc lư đó khiến Thị Khải nhìn thêm mấy lần. Khi nhận ra hành động của Thượng Tùy, cậu lập tức lên tiếng ngăn lại: “Chỗ đó vừa bị giẫm lên, bẩn.”
Thị Khải vỗ vỗ chỗ trống sạch sẽ bên cạnh mình: “Ngồi cạnh tôi này.”
Thượng Tùy nghe lời, ngồi xuống cạnh Thị Khải.
Khoảng không gian nhỏ này thật sự hơi chật chội với một Alpha cao lớn, Thượng Tùy không thể duỗi thẳng đôi chân dài, đành ngồi nửa xếp bằng. Đồng thời anh đưa tay ra, tự nhiên chỉnh lại cổ áo cho Thị Khải: “Cổ áo hơi lộn xộn rồi.”
So với làn da vẫn còn ấm áp của Thị Khải, đầu ngón tay của Thượng Tùy lạnh hơn rất nhiều.
Ngón tay thon dài vô tình lướt qua gáy cậu, như thể bị cánh bướm lạnh mềm chạm vào. Động tác của Thượng Tùy rất nhanh, chưa đầy một hai giây, nhưng lại khiến Thị Khải phản xạ căng cứng người.
Chỉ chút nữa thôi, Thượng Tùy đã chạm vào tuyến thể của cậu...
“Cậu bây giờ rất đẹp đấy.” Giọng nói bên tai nhẹ nhàng, chỉ Thị Khải mới có thể nghe thấy: “Thậm chí còn đẹp hơn cả tôi tưởng tượng.”
Là khen dáng vẻ cậu mặc chiếc áo này phải không?
Không biết tại sao, lời khen dịu dàng này lại khiến Thị Khải khẽ run rẩy. Cậu bất động nhìn chằm chằm vào sàn gỗ của phòng tập, lầm lì đáp lại một tiếng, rồi đáp lễ bổ sung: “Anh cũng không tệ.”
Thượng Tùy không nhịn được, khẽ cười thành tiếng bên cạnh cậu.
Cố Trừng thu hết mọi chuyện vào mắt, không khỏi nhíu mày.
“Hoan nghênh hoan nghênh, bạn mới xin chào!” Hội trưởng không nhận ra bầu không khí khó nói, rất nhiệt tình chào hỏi: “Bọn mình đang “đánh vật” với Thị Khải để cậu ấy cùng tham gia thi đấu, nhưng cậu ấy không đồng ý, Lâm Ngôn với anh đẹp trai này mau đến khuyên đi.”
Thượng Tùy hứng thú hỏi: “Là cuộc thi gì thế?”
“Khu này của chúng ta chẳng phải là khu đại học sao, hai tuần nữa sẽ có một cuộc thi nhảy liên trường đại học, không giới hạn thể loại nhảy, giống như một hoạt động giao lưu giữa các trường thôi.”