Ông ấy chọn cho Thị Khải toàn những chiếc váy màu sắc rực rỡ như hồng, vàng, xanh; còn Khương Dụ Ninh thì trực tiếp coi Thị Khải như búp bê cỡ lớn của mình, không chỉ lừa Thị Khải rằng mọi người đều mặc váy mà còn đeo đủ loại phụ kiện tóc cho cậu bé.
“Sau này Thị Khải lớn lên, dần dần nhận ra không phải như vậy, vốn dĩ chuyện này cứ thế trôi qua rồi. Nhưng hồi cấp ba, có lần cậu ấy vô tình nhìn thấy album ảnh của chú Tiểu An.”
Hôm đó Lâm Ngôn cũng có mặt, nhớ rõ Thị Khải sau khi xem xong album ảnh đã đen mặt như thế nào.
Thị An lúc đầu còn nghĩ không có vấn đề gì lớn, sau này thấy Thị Khải thật sự tức giận, biết mình làm sai nên liên tục xin lỗi.
Thị An dỗ mãi không được, cuối cùng đành vạn phần tuyệt vọng nói: “Cục cưng, con đừng giận nữa mà, chúng ta xử lý hết mấy tấm ảnh đó đi, đừng để lại cho bố một tấm nào... !”
Thị Khải cũng không thực sự bắt Thị An phải xử lý hết ảnh, nhưng từ đó về sau, cậu bắt đầu chỉ mặc đồ đen và trắng.
Thị An còn tưởng những chiếc váy sặc sỡ đã để lại ám ảnh tâm lý cho Thị Khải, từng hoang mang lo sợ một thời gian, mãi sau Thị Khải mới tự mình nói rằng, lúc đầu đúng là không vui thật, nhưng sau này chỉ đơn thuần cảm thấy mặc đồ đen trắng rất đẹp, rất đơn giản.
Khương Dụ Ninh là nhà thiết kế thời trang, thời gian đó cô ấy đã giới thiệu cho Thị Khải không ít công việc người mẫu bán thời gian, muốn cậu ấy mặc nhiều đồ màu sắc hơn, nhưng sau khi hoàn thành buổi chụp, Thị Khải vẫn không hề động đến quần áo có màu mè.
“... Đại khái là vậy đó.” Lâm Ngôn kể xong rồi kết luận: “Cậu ấy chỉ trông ngoan ngoãn thôi, thật ra rất cá tính.”
Thượng Tùy nghe xong câu chuyện, trong đầu tự động hiện lên hình ảnh Thị Khải bé nhỏ mặc váy, nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn phải nghe lời người lớn.
Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy vô cùng đáng yêu rồi.
Anh gặp Thị Khải khi cậu đã là một thiếu niên, không thể nhìn thấy dáng vẻ nhỏ hơn mà Lâm Ngôn miêu tả, không khỏi cảm thấy tiếc nuối.
Nói chuyện hồi lâu, hai người không biết từ lúc nào đã đi đến cửa câu lạc bộ nhảy.
Trong phòng tập ấm áp, nhiệt độ chênh lệch rất lớn so với bên ngoài trời gió lạnh buốt, Thị Khải vừa vào đã cởϊ áσ khoác.
Cổ áo len rộng rãi làm tôn lên chiếc cổ thon dài của cậu, để lộ một vùng da trắng đến chói mắt.
Lâm Ngôn mắt tinh ý nhận ra sự khác biệt của cậu so với thường ngày, vừa bước vào cửa đã cất cao giọng:
“Oa, Thị Khải! Hôm nay cậu mặc gì thế, áo len lông xù à? Lại còn màu xanh nhạt như thế này nữa chứ! Mấy năm rồi tôi không thấy cậu mặc đồ trong sáng thế này.”
“Trời sắp đổ mưa máu rồi!”
“... Câm miệng ngay.”
Cảm nhận được ánh mắt của Thượng Tùy đang nhìn sang, Thị Khải không tự nhiên kéo kéo cổ áo thấp.
Phòng tập gì mà bật sưởi lớn thế không biết?
Nóng quá.
---
Sau lời nhắc nhở của Lâm Ngôn, mọi người dần dần nhận ra.
“Ban đầu tôi cũng thấy Thị Khải khác thường ngày, nhưng không nói rõ được là khác chỗ nào, hóa ra là do quần áo.”
Hội trưởng câu lạc bộ nhảy là một cô gái cao ráo, tóc dài màu hồng bưởi, cười tít mắt khen ngợi: “Đẹp quá! Cứ như giây tiếp theo là có thể debut ngay tại chỗ vậy.”
“Sao Thị Khải đột nhiên đổi phong cách thế?” Một Alpha mặc đồ trắng, vẻ ngoài điển trai, rạng rỡ nói: “Tôi đã nói trước đây cậu hợp với màu nhạt mà, quả nhiên không sai.”