Chương 42

“Cậu có muốn xem điện thoại không, đã một tháng kể từ khi tôi gửi tin nhắn cho cậu rồi, giờ cậu lại thản nhiên nói là quên rồi?”

“Tháng trước tôi đã bảo cậu đến làm đánh giá tâm lý, nếu không phải hôm nay tình cờ gặp, tôi còn chẳng biết liên hệ với cậu ở đâu.”

“... ” Thượng Tùy cuối cùng cũng nói ra lời trong lòng: “Không muốn làm cái thứ này, nhìn đã thấy phiền.”

Thẩm Thiên Du hơi cau mày, ở một khía cạnh nào đó, anh ta có thể hiểu tại sao Thượng Tùy lại trì hoãn như vậy.

Alpha trong kỳ mẫn cảm đặc biệt là từ đồng nghĩa với sự nguy hiểm trong mắt công chúng. Thượng Tùy luôn trì hoãn việc đánh giá tâm lý hết mức có thể, dù sao thì ai cũng không muốn bị nhắc nhở rằng mình là một dị loại.

Mặc dù vậy, năm nay còn chưa đầy hai tháng nữa là kết thúc, sau khi hoàn thành đánh giá, việc tải lên cơ sở dữ liệu để xét duyệt cũng cần một khoảng thời gian nhất định.

Thẩm Thiên Du khuyên nhủ: “Vì bà Ngu, cậu cũng nên làm đánh giá tâm lý sớm đi.”

Alpha trong kỳ mẫn cảm đặc biệt phải có một người bảo lãnh, bạn đời Omega, người thân, bạn bè đều có thể trở thành người bảo lãnh.

Nếu kết hợp với Omega, bạn đời Omega sẽ tự động trở thành người bảo lãnh ưu tiên hơn tất cả các mối quan hệ khác. Hiện tại người bảo lãnh của Thượng Tùy là Ngu Vãn.

Nếu Thượng Tùy xảy ra chuyện gì, Ngu Vãn cũng sẽ bị liên lụy.

“Yên tâm, tôi sẽ làm vào phút chót.”

“... Cậu cái tật này đúng là hết cứu rồi.”

Đối với Thẩm Thiên Du, người quen lên kế hoạch chi tiết cho mọi việc từ trước, sự tùy tiện của Thượng Tùy khiến anh ta không thể chấp nhận được.

Thẩm Thiên Du đau đầu nhìn anh:

“Xin mạo muội hỏi một câu, trên đời này có người nào mà cậu sẽ trả lời tin nhắn ngay lập tức không?”

Thị Khải không ngờ, quà đáp lễ của Thượng Tùy lại đến nhanh hơn dự kiến.

Chưa đầy năm ngày sau cuộc gặp ở Học viện Mỹ thuật, cậu nhận được một gói hàng chuyển phát nhanh. Thị Khải vốn định bảo nhân viên giao hàng cứ để ở trạm trường, nhưng nhân viên giao hàng lại nói đây là kiện hàng giá trị, cần giao tận tay cậu.

Cậu còn thấy lạ mình gần đây không mua gì, sau khi mở ra, nhìn thấy bộ quần áo trong hộp, đột nhiên nhận ra đây là ai gửi cho mình.

Thị Khải chụp một tấm ảnh, gửi cho đối phương.

17: [Đây là anh gửi sao?]

Thượng Tùy trả lời rất nhanh.

Ss: [Nhận được quà rồi à?]

Ss: [Hy vọng cậu thích nhé ^^]

Thị Khải nhìn chiếc áo len nhung màu nhạt trong hộp, không khỏi trầm tư.

Nói thế nào nhỉ.

Khách quan mà nói, chiếc áo thực sự rất đẹp, chỉ là nó hoàn toàn trái ngược và khác biệt lớn so với phong cách ăn mặc thường ngày của cậu.

Suy nghĩ kỹ lưỡng, Thị Khải quyết định thỉnh thoảng phá lệ phong cách ăn mặc của bản thân một lần, chỉ đánh giá theo tiêu chuẩn thẩm mỹ khách quan.

17: [Đẹp lắm, cảm ơn anh.]

Ss: [Không có gì.]

Ss: [Hôm nay cậu có rảnh không, buổi chiều tôi có dạy thay một tiết, tối nay chúng ta cùng ăn cơm nhé?]

17: [Được.]

17: [Tôi không có tiết sau 4 giờ rưỡi.]

Trước khi ra ngoài đi học, Thị Khải do dự một lát.

Nếu mới khen áo Thượng Tùy tặng đẹp mà lát nữa gặp mặt lại không mặc, nghĩ thế nào cũng thấy là đang qua loa với người ta.

Thị Khải đắn đo mãi, rồi đưa tay cầm lấy chiếc áo len màu xanh baby này.

Lúc ở trong hộp không nhìn ra, đến khi mặc vào, Thị Khải mới phát hiện cổ áo len khoét rộng hơn so với những chiếc áo bình thường. Lộ ra một đoạn xương quai xanh mảnh mai.