Chương 3

[Cậu đừng hiểu lầm nhé, tất cả đều là yêu cầu của mẹ tôi thôi, tôi không có ý gì với cậu đâu.]

Thời Khỉ đọc xong tin nhắn, dứt khoát chặn luôn số này.

Lâm Ngôn tò mò hỏi: “Ai tìm cậu thế?”

“Một tên ngốc.”

“...”

Nhà hàng mà Lâm Ngôn nhắc tới tên là “Hội Giản”, một nhà hàng món Hoa kiểu mới, nằm trọn trong một tòa nhà ở khu trung tâm thương mại sầm uất.

Cậu ấy đã đặt bàn trước. Khi cả hai bước vào, người quản lý mỉm cười hỏi: “Hai vị muốn dùng bữa cùng nhau, hay ngồi riêng ạ?”

Thời Khỉ đang định nói là ngồi chung, thì Lâm Ngôn đã nhanh miệng hơn: “Đương nhiên là riêng rồi ạ.”

“?”

“Pheromone hai đứa mình thích đâu có giống nhau.”

Thời Khỉ định nói rằng mình chỉ đến để ăn thôi, có Pheromone hay không cũng chẳng quan trọng. Người quản lý đã quay sang nhìn hắn: “Quý khách thích loại hương nào ạ?”

Hắn do dự một chút: “Mùi ngọt đi ạ.”

Người quản lý cười nói: “Vậy là sắp xếp một Alpha phục vụ cho quý khách nhé ạ?”

Thời Khỉ tò mò hỏi: “Omega cũng được sao?”

“Dĩ nhiên rồi ạ. Thực ra chúng tôi chủ yếu cung cấp ẩm thực, hương thơm và dịch vụ có người trò chuyện cùng.” Người quản lý giải thích: “Hiện nay ngày càng có nhiều người đi ăn một mình, đôi lúc sẽ cảm thấy cô đơn hoặc nhàm chán. Nhân viên phục vụ có thể trò chuyện cho khách đỡ buồn, lại có mùi Pheromone mà khách yêu thích, giống như được bao bọc trong một không gian ấm áp, dễ chịu. Rất nhiều khách hàng cảm thấy trải nghiệm này khá thú vị.”

“Nếu quý khách thích trò chuyện với Omega hơn, chúng tôi đương nhiên có thể sắp xếp người phù hợp ạ.”

Hắn thầm nghĩ, vậy ra nhân viên ở đây thực chất giống như người bầu bạn? Chỉ là có thêm Pheromone và có thể giúp dọn món?

“Không được không được, phải là Alpha!” Lâm Ngôn vội đáp: “Sắp xếp cho cậu ấy ngôi sao của quán anh đi!”

Cậu ấy ghé sát tai Thời Khỉ, thì thầm nhấn mạnh: “Cái cậu ngôi sao của họ ấy, rất biết chiều khách, lại còn có gương mặt kiểu bad boy! Đúng gu của cậu luôn.”

Thời Khỉ: “...”

Thời Khỉ: “Hay là tớ ăn một mình thôi, có người nhìn chằm chằm lúc ăn kỳ lắm.”

Lâm Ngôn: “Không sao đâu, vui mà! Cậu cứ coi anh ta là một NPC đi ăn cùng mình thôi, giống mấy nhân vật NPC đẹp trai trong công viên giải trí vậy.”

Không chịu nổi sự nài nỉ của Lâm Ngôn, hơn nữa bữa này lại do cậu ấy mời, Thời Khỉ cuối cùng đành đồng ý.

“Cậu "ngôi sao" mà quý khách nói là Lan Lễ phải không ạ?” Người quản lý áy náy nói: “Anh ấy hôm nay xin nghỉ rồi. Sắp xếp cho quý khách một nhân viên khác được không ạ? Anh ấy cũng là một nhân viên rất có kinh nghiệm, Pheromone cũng vừa hay hợp với sở thích của bạn quý khách.”