Chương 24

Cũng chính vì vậy, cuộc chiến giằng co này đã âm ỉ kéo dài từ khi Thị Khải trưởng thành đến nay. Trước đây mọi người còn có thể miễn cưỡng duy trì sự cân bằng, gần đây vì mức độ thông tin tố của cậu giảm sút nhanh chóng, Thời An bắt đầu ép cậu đưa ra lựa chọn.

Suy nghĩ của người lớn tuổi khó thay đổi, chỉ có thể tự mình tìm lối thoát khác.

Thị Khải vốn định bỏ Phó Tư Việt ra khỏi danh sách đen, để cậu ta cũng tham gia chống đối, dù sao nhiều người nhiều sức.

Nhưng nghĩ lại, Phó Tư Việt cái thằng trai bám váy mẹ đó không có chút chủ kiến nào, nhất định sẽ trả lời “con nghe lời mẹ”, Thị Khải nhanh chóng từ bỏ ý định này.

Đúng lúc này, có người gọi tên cậu: “Thị Khải?”

Cậu nghe tiếng dừng bước, Tần Thư Hách đang đứng dưới cây long não cách đó không xa, bên cạnh còn có một người nữa.

Nửa trên khuôn mặt người đó bị bóng cây che khuất. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Thị Khải, Thượng Tùy tiến lên hai bước, hoàn toàn lộ diện trong tầm nhìn của Thị Khải.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi khoe xương quai xanh, khoác thêm một chiếc áo khoác in họa tiết cùng tông màu. Trông anh rạng rỡ hẳn lên. Điều đó càng làm cho Tần Thư Hách, người ngày nào cũng thức đêm sụt cân, trông như một cành cỏ khô.

“Cậu làm gì đấy.” Cỏ khô lên tiếng.

“Tôi... ” Thị Khải khựng lại, rồi chủ động giành quyền: “Cậu làm gì đấy?”

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt cậu vô thức rơi vào người Thượng Tùy.

Hôm nay không mặc đồ rách rưới nữa, nhưng vẫn rất lòe loẹt.

Hình xăm trên xương quai xanh của Thượng Tùy là gì nhỉ... ? Nhìn không rõ lắm, là hoa sao?

Tần Thư Hách trả lời: “Chuẩn bị dẫn thầy giáo mới đi tham quan trường.”

Thầy giáo mới được gọi tên chủ động chào cậu: “Chào cậu.”

Thị Khải hoàn hồn đáp một tiếng, trong lòng lại vô cùng nghi hoặc.

Thượng Tùy thành giáo viên Học viện Mỹ thuật từ khi nào? Anh ấy chẳng phải là nhân viên phục vụ của Hội Giản sao?

Cậu định mở miệng hỏi, nhưng lại nghĩ Tần Thư Hách cái mồm lắm chuyện đó có thể nói trắng thành đen, vạn nhất nói linh tinh khắp nơi, sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho Thượng Tùy.

Tần Thư Hách nhìn cậu, lại nhìn Thượng Tùy: “Hai người quen nhau à?”

Thị Khải nhanh miệng trả lời: “Mới quen.”

Thượng Tùy vốn dường như muốn nói gì đó, nghe vậy liền im lặng.

“Khó tin thật.” Tần Thư Hách nói vẻ hiếu kỳ: “Bình thường cậu có thèm để ý ai đâu.”

“Tôi không thèm để ý lũ ngốc.”

“?” Tần Thư Hách quay đầu: “Anh, để em giới thiệu cho. Đây là tuyển thủ nổi tiếng chất lượng thấp của Đại học A bên cạnh, đừng nhìn anh ta trông như thế này, thực ra có khả năng gây hấn cực mạnh, gặp phải tốt nhất nên đi đường vòng.”

Thị Khải thấy cậu ta bôi nhọ mình trước mặt Thượng Tùy, mặt không cảm xúc nói: “Cậu lắm lời thật.”

“Trông không giống.” Thượng Tùy cười cười: “Nhưng tôi sẽ nhớ đấy.”

“Ơ, vậy vừa hay, chúng ta cũng đã đi tham quan trường gần xong rồi.” Tần Thư Hách đề nghị: “Có muốn cùng đi ăn tối không? Tối nay khoa có tiệc liên hoan, anh cũng đến đi?”

Tần Thư Hách lại hỏi: “Thị Khải cậu có đi không? Có mấy người cậu cũng quen, còn có người trước đây từng nhờ cậu làm người mẫu... ”

Thị Khải không để ý Tần Thư Hách đang nói gì, cậu nhìn Thượng Tùy, trong đầu dần nảy ra một ý tưởng táo bạo.

Nếu gia đình cứ nhất quyết muốn cậu tìm đối tượng, vậy thì cậu dứt khoát tìm một người để đối phó với sự thúc giục của Thời An đi.