Chương 2

Thấy bộ dạng phờ phạc của hắn, Lâm Ngôn lớn tiếng: “Đi thôi đi thôi, tớ gọi cho cậu một anh Alpha đẹp trai nhất, đảm bảo sẽ giúp cậu lấy lại sức sống!”

“Thôi đi.” Chú ma cà rồng nhỏ khinh khỉnh đáp: “Mười người cộng lại cũng chẳng đẹp bằng tớ.”

“...” Lâm Ngôn nhìn khuôn mặt thanh tú như búp bê của hắn, nhất thời không biết phản bác ra sao.

Nhưng ngủ vùi cả ngày, Thời Khỉ quả thật hơi đói. Nghe nói món tráng miệng của nhà hàng đó rất ngon, hắn liền nhanh nhẹn bật dậy khỏi giường.

Trên đường đi, cậu ấy vẫn không từ bỏ ý định: “Theo quan sát của tớ, anh Alpha hot nhất ở quán đó... cái vẻ ngoài của anh ta chắc chắn là gu của cậu.”

Thời Khỉ “ồ” một tiếng, uể oải hỏi: “Tớ thích kiểu gì?”

“Cậu chẳng phải thích kiểu bad boy sao? Vừa đẹp vừa gợi cảm, tốt nhất là phải có chút cá tính.” Lâm Ngôn nói: “Giống như anh ấy, anh khóa trên mà cậu từng xin info ấy.”

“Tiếc là anh Đoàn Gia Diễn là Omega, lại còn có người yêu rồi.”

Nói đến đây, Lâm Ngôn không nhịn được mà phá lên cười.

Xưa nay chỉ có người khác theo đuổi Thời Khỉ, mãi mới chủ động một lần mà lại thất bại thảm hại. Buồn cười nhất là, khi hắn đang nghĩ Omega cũng chẳng sao, biết đâu sau này mình lại biến thành Beta, cứ chần chừ mãi mới dám đi xin info thì đột nhiên phát hiện người ta đã là hoa có chủ.

Thời Khỉ mặt lạnh tanh: “Biết rồi sao không nói sớm cho tớ?”

“Người yêu anh ấy nổi tiếng lắm. Là do cậu chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện xung quanh thôi, cặp đôi đó nổi như cồn trong trường mà.” Lâm Ngôn an ủi: “Không sao đâu cưng ơi, anh ấy hoàn toàn không biết ý đồ của cậu đâu, chỉ coi cậu là đàn em cùng câu lạc bộ thôi. Chuyện xấu hổ này chỉ hai đứa mình biết thôi.”

Chuyện xin info đã là từ học kỳ trước, thực ra cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Nhưng thấy vẻ mặt cười cợt của Lâm Ngôn thật đáng ghét, Thời Khỉ đang định cãi lại thì điện thoại đột nhiên rung lên, báo có tin nhắn mới.

Đến từ một số lạ:

[Thời Khỉ, tôi là Phó Tư Việt. Rốt cuộc bao giờ cậu mới chịu bỏ chặn tôi?]

Thời Khỉ trả lời bằng một dấu chấm hỏi: [?]

Như thể không ngờ hắn sẽ trả lời, tin nhắn bên kia tới tấp hiện lên.

[Gia đình cứ ép tôi phải liên lạc với cậu. Ồn ào chết đi được, thật ra tôi chẳng muốn tìm cậu đâu.]

[Mẹ tôi cứ bảo hai đứa mình có mức độ hòa hợp cao, hai nhà lại thân quen, nên muốn chúng ta qua lại nhiều hơn. Cậu chặn tôi thế này, tôi khó giải thích lắm.]