Chương 16

Thị Khải không thể ngờ được, gần đây cậu liên tiếp gặp phải những kẻ thần kinh, đến cả đi công viên giải trí cũng phải vào đồn cảnh sát.

Cậu, Thượng Tùy và cô gái bị tấn công đều được gọi đến để lấy lời khai. Thị Khải tiện thể bổ sung một đăng ký bảo vệ Omega.

Nữ cảnh sát lấy lời khai cho cậu vì thế mà biết cậu không lâu trước đây từng bị người khác theo dõi, nhưng vào thời khắc quan trọng lại dám đứng ra làm việc nghĩa, nhìn cậu với ánh mắt đầy trìu mến, khen ngợi hết lời, khiến Thị Khải có chút ngại ngùng.

Cô ấy tiết lộ với Thị Khải: “tiểu quỷ" bạo loạn gây thương tích là một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm đặc biệt. Hắn ta không quen biết cô gái bị tấn công, khả năng cao là ngẫu nhiên gây án.

Để che giấu thông tin tố nồng nặc của kỳ mẫn cảm, Alpha đã cố tình sử dụng một lượng lớn chất ức chế.

Đây là lần đầu tiên Thị Khải nghe thấy khái niệm này: “Kỳ mẫn cảm đặc biệt?”

“Hầu hết các Alpha có kỳ mẫn cảm kéo dài từ hai đến ba ngày, một số ít Alpha thì kỳ mẫn cảm không tự nhiên kết thúc, chỉ khi ham muốn được thỏa mãn hoặc hoàn toàn kiệt sức, kỳ mẫn cảm của họ mới chấm dứt.”

“Các Alpha đang trong kỳ mẫn cảm đặc biệt sẽ giữ lại một phần lý trí, nhưng mặt tối trong tính cách lại không ngừng được phóng đại, nhiều tội phạm Alpha tâm thần đều có đặc điểm này.” Nữ cảnh sát giải thích: “Nói một cách đơn giản, họ hung hăng hơn, cực đoan hơn và cũng nguy hiểm hơn các Alpha thông thường.”

Nghĩ đến đôi mắt điên cuồng, đỏ ngầu của Alpha trong công viên giải trí, Thị Khải không khỏi nhíu mày.

Bên cậu xong rất nhanh, chờ mãi nhưng Thượng Tùy vẫn chưa ra.

Phó Tư Việt không yên tâm, cũng đi theo. Trong lúc chờ đợi, hắn không ngừng hỏi về thân phận của Thượng Tùy: “Rốt cuộc hắn là ai?”

“Cái thân thủ của hắn nhìn là biết không tầm thường, nói không chừng là đã luyện tập chuyên nghiệp. Hắn ta trước đó còn trốn sau lưng cậu giả vờ yếu đuối. Cậu trước nay chưa từng qua lại với mấy loại người lộn xộn này——”

Thị Khải bực mình chết được, lạnh giọng hỏi: “Nói đủ chưa?”

Phó Tư Việt lỡ miệng nói thật: “À? Vẫn chưa đủ.”

“Câm miệng.”

Khi Thị Khải lạnh mặt thì khí thế kinh người, Phó Tư Việt dù có ngàn lời muốn nói cũng bị một câu ra lệnh này chặn lại.

Nhưng hắn thực sự rất lo lắng cho Thị Khải, nghĩ đi nghĩ lại, nếu chuyện này mà mách phụ huynh thì tài khoản lớn nhỏ của hắn chắc từ nay khỏi mong thoát khỏi danh sách đen của Thị Khải, đành phải vòng vo tìm Lâm Ngôn.

Để thu hút sự chú ý của Lâm Ngôn, Phó Tư Việt đã mô tả Thượng Tùy y như một tên yêu nghiệt, trùng hợp là khớp với dự đoán của Lâm Ngôn.

Đồng thời, ở một bên khác.

Thượng Tùy làm xong lời khai, đội trưởng cảnh sát phụ trách vụ án đứng dậy nói với anh: “Cảm ơn sự hợp tác của cậu.”

Thượng Tùy gật đầu, định nói một câu "Ngài cũng vất vả rồi", thì đội trưởng cảnh sát đột nhiên đổi giọng: “À phải rồi, còn một chuyện muốn hỏi cậu.”

“Chúng tôi đã xem kỹ camera giám sát, trước khi nghi phạm hành động, hình như cậu đã nhận ra điều bất thường.”

Thượng Tùy khựng lại, ngước mắt nhìn ông ấy.

Câu nói này có thể được hiểu theo nhiều nghĩa, tệ nhất là anh bị nghi ngờ có liên quan đến nghi phạm, nên mới có thể biết trước hành động của đối phương.

Đội trưởng cảnh sát mỉm cười hiền lành, không định giấu anh: “Cậu yên tâm, chúng tôi đã điều tra, cậu không hề có bất cứ liên quan nào với hắn ta. Vừa nãy để cậu đợi thêm một lúc, chính là vì đang điều tra chuyện này.”