Chương 15

Phó Tư Việt: “?”

Điều khiến Phó Tư Việt càng không ngờ tới là, Thị Khải lại rất "ăn" chiêu này, cậu trực tiếp bước lên một bước, chắn trước mặt Thượng Tùy còn cao hơn mình, ngữ khí không tốt: “Ai cho phép cậu dữ với anh ấy?”

Khoan đã?

Chẳng phải là hắn gây sự trước sao?

Phó Tư Việt vẫn còn chưa kịp phản ứng, Thượng Tùy thừa lúc Thị Khải không nhìn thấy, dùng ngón tay ấn vào mí mắt dưới, làm một khuôn mặt quỷ nhạo báng hắn.

Kết hợp với cặp sừng ác quỷ màu đỏ trên đầu, trông anh ta càng tà ác hơn bao giờ hết.

“Mày!” Phó Tư Việt tức đến bật thốt: “Mày có giỏi thì đừng trốn sau lưng Thị Khải——”

“Đủ rồi đấy.” Thị Khải hết kiên nhẫn: “Tránh ra, đừng cản đường.”

Phó Tư Việt bị cứng họng, thậm chí còn hơi tủi thân.

Dù sao thì hai người họ cũng là thanh mai trúc mã, vậy mà Thị Khải chưa từng bênh vực hắn một lần nào, không mắng hắn đã là tốt lắm rồi.

Đúng lúc này, đoàn diễu hành dần tiến đến gần.

Người dẫn đầu đoàn là nhân viên hóa trang thành thần chết, cưỡi ngựa không đầu, tay cầm lưỡi hái đỏ như máu, theo sát phía sau là một nhóm "tiểu quỷ" cầm đèn l*иg bí ngô.

Sự chú ý của du khách đều bị thu hút, một cô gái gần họ nhất đang chăm chú quay phim. Thượng Tùy đột nhiên quay đầu lại, sắc mặt thay đổi.

Thị Khải thoáng ngửi thấy một mùi thông tin tố yếu ớt.

Không thể nói rõ là mùi gì, giống như xăng đang cháy, dường như giây tiếp theo sẽ nổ tung.

Ánh mắt cô gái tập trung vào màn hình điện thoại. Đột nhiên phát hiện một "tiểu quỷ" cầm đèn bí ngô đang tiến đến gần cô, khuôn mặt tái nhợt được tô vẽ dần chiếm trọn màn hình.

Hắn vươn tay, trực tiếp rút thứ gì đó ra từ trong đèn bí ngô, một ánh sáng lạnh lẽo chói mắt lóe lên rồi biến mất.

Lúc nguy cấp, có người một tay đẩy cô ấy ra.

Cô gái thoát nạn, hoàn hồn lại với giọng run rẩy: “... Hắn có dao!”

“Đó không phải đạo cụ! Hắn ta vừa nãy thật sự muốn dùng dao đâm tôi!!”

Thấy người đã cứu mình vẫn đang đối đầu với "tiểu quỷ", cô gái vội vàng gọi xung quanh: “Mau đến giúp đi!!”

Những người khác xung quanh đều sợ đến đờ đẫn, chỉ có Thị Khải phản ứng lại: “Thượng Tùy!”

"Tiểu quỷ" giơ dao định đâm tới, Thượng Tùy tốc độ nhanh hơn hắn, trực tiếp một cước đá vào bụng đối phương, nhân lúc "tiểu quỷ" đau đớn cúi gập người, anh giật lấy con dao rồi đá sang một bên.

Chuỗi động tác này của anh có thể nói là như nước chảy mây trôi, Phó Tư Việt nhìn mà trợn tròn mắt. "Tiểu quỷ" giãy giụa muốn đứng dậy, lại bị một người khác từ phía sau ấn chặt vai, ghì mạnh xuống.

"Tiểu quỷ" bạo loạn gây thương tích phát ra một tiếng kêu đau đớn chói tai.

Phó Tư Việt ngây người, lúc này mới phát hiện bên cạnh mình đã không còn ai: “Thị Khải... ?” Cậu ta đã xông ra từ lúc nào vậy?

Thị Khải giữ chặt vai "tiểu quỷ", trong hỗn loạn lớn tiếng hỏi: “Anh không sao chứ?”

"Tiểu quỷ" bị hai người bọn họ hợp sức chế ngự, chỉ có thể không ngừng nguyền rủa, đủ loại từ ngữ thô tục liên tục tuôn ra.

“Không sao.” Hơi thở của Thượng Tùy có chút hỗn loạn, nhưng giọng nói vẫn khá bình tĩnh. Để đề phòng bất trắc, anh đặt một tay lên mu bàn tay Thị Khải: “Ấn chắc vào.”

Tai nạn thót tim này khiến tim Thị Khải đập nhanh liên hồi, cậu dồn hết sức, mu bàn tay nổi gân xanh, vững vàng giữ chặt kẻ đó tại chỗ.

“Biết rồi.” Thị Khải đáp.

Những người khác xung quanh vẫn còn kinh hồn bạt vía. Lực lượng an ninh của công viên giải trí lúc này cũng đã đến, bao vây kín khu vực.